Trần Ngọc Phượng – Câu thơ bay đến cuối trời

109

Nhà thơ Trần Ngọc Phượng

Giọt Xuân

Giọt sương, giọt nắng, giọt mưa

Bao năm em đến như vừa mới đây

Ngửa lòng như ngửa bàn tay

Đón hạt mưa bụi rắc bay trên đầu

Giọt xuân lóng lánh sắc mầu

Lung linh năm tháng bên nhau đến giờ

Đọng trên mái tóc bạc phơ

Giọt xuân ấm mãi bên bờ vai em

Lúc sóng gió, lúc dịu êm

Buồn vui chia sẻ nỗi niềm tâm giao

Tinh khôi như thủa ban đầu

Càng dài năm tháng càng sâu nghĩa tình

 Xuân Nhâm Dần 2022

 

Tự sự

Già nhanh đến thế này ư?

Tưởng rằng năm tháng cứ lừ đừ trôi

Giật mình tóc bạc da mồi

Chân chim khóe mắt, nụ cười nhăn nheo

Tóc còn mấy cọng muối tiêu

Bước đi cũng đã liêu xiêu dáng hình

Tám mươi năm cuộc trường chinh

Người còn, kẻ mất ai mình với ta

Cuộc đời chìm nổi phong ba

Người xưa cảnh cũ nhạt nhòa tháng năm

Soi trong vằng vặc trăng rằm

Hình cha, bóng mẹ xa xăm hiện về

Cánh diều bay bổng triền đê

Đò đưa không hẹn ngày về cố hương

Dấu chân in khắp nẻo đường

Đêm nằm năm ở, vấn vương nghĩa tình

Thuyền về neo bến yên bình

Mà giông bão vẫn rập rình đảo điên

Hai năm đại dịch triền miên

Tử vong sô chết xuống lên hàng ngày

Rồi đây..ai cũng rồi đây

Cứ cùng con cháu vui vầy thảnh thơi

Câu thơ bay đến cuối trời

Hư vô một cõi , chơi vơi một dòng

1/2022

 

 Chí Phèo

Rượu say ngất ngưởng Chí Phèo

Không ngờ thân phận bọt bèo thăng hoa

Từ ngày Chí được sinh ra

Đêm nay Thị Nở cho ta là người

Chẳng sợ cái mặt đười ươi

Cái miệng toang hoác, thị cười ngộ ghê

Cũng say đắm, cũng đê mê

Cũng nghiêng lò gạch, cũng phê cháo hành

Trăng vàng dát là chuối xanh

Cái gương đã đập vá lành được chăng?

Vỏ chai dao kéo dọc ngang

Đâm thuê, chém mướn  lưu manh thét gào

Chí Phèo đâu chỉ mình tao

Còn bao Bá Kiến đè đầu dân đen

Trần Ngọc Phượng