Chùm thơ Trần Thế Vinh

522

Nhà Thơ Trần Thế Vinh

Thơ trong mùa ra Giêng

  

Em không là bầu trời

Sao biến thiên khó tánh

Theo ngọn nắng ra Giêng mang ẩn số trở về

Chín vàng ta trong đêm oi bức

Nắng quê khốc khô hoa nghẹn cuống

Mặt trời đã lặn

Mà lũng núi còn ran…

 

Ngọn gió em mang đi

Đã cạn khô lòng sông lưu trú

Những cánh đồng nứt nẻ con dế rụt đầu quên gáy

Những giọt nắng trưa oan oải

Và những luống cày trơ gốc tình nhân.

 

Đi dọc đường quen

Ngọn núi quê ta…

Xác xơ cây tầm vông trơ thân cúi tìm hương đất

Khát tự do những hạt mưa

Để phiến đá trần truồng tươm mật

Lá đã rụng trái mùa xin đừng gọi là Thu !

 

Mảnh vườn trưa. Đời ta

Đang răng rắt tắm mình trong lực kiệt

Đợi giọt hồi sinh trong chớp giựt một phía trời

Thơ ta viết gì khi mưa chưa rơi…

 

Tắm gió ở đồi Nai vàng

 

Nắng rụng

Vàng bờ tung tăng sóng

Rì rào rì rầm vỗ mặt cùng ta

Lá cựa nhau reo điệp khúc thì…mà…

Khát đôi tình nhân chung chăn chung gối

Đừng trách gì ai người lạc lối

Vô tư như con Nai vàng xi măng trơ mình

Lầm lỗi đêm nay…

 

Quay ngọn thôi

Gió phơi bày sự thật

Nghe mặn đôi môi hay sóng biển dội vào

Rượu chuốt cho say

Tiếng hát cất dài

Theo con sóng cứ trườn lên tắm gió

Xiêm y nào nhân chứng chuyện yêu đương !

 

Khuya lơ

Trong căn phòng se se máy lạnh

Phù dung em mơn mởn ngọn sóng trào

Phù dung anh một lóng gió mặn đau…

Trần Thế Vinh