Chùm thơ Văn Luân

351

Tác giả Văn Luân

TRÁI TIM PHỤC HỒI

Đánh thức trái tim xơ vữa

Ta chạy lên dốc hụt hơi

Ném khỏi tâm thất một hòn đá tảng

Vén mù sương để thở

 

Giấc ngủ lâm sàng say

Cơn mơ xám xịt

Những phần tử chen nhau uất nghẹn

Nghẽn mạch vành thở than

 

Chiếc bóng quờ quạng hoang mang

Chìm dưới hồ nưng nước

Con Ngựa đau dừng bước

Dây cương níu vó giang hồ

 

Giao lộ tuần hoàn xanh đèn chưa?

Ngược xuôi nhọc nhằn co bóp

Rót thương yêu cho ta vài hớp

Hô hấp miền lạc trôi …

 

Ngày chơi vơi

Nhắm mắt nghe mặt trời gióng trống

Đánh thức bình minh .

Mở lồng tiếng chim chào sáng

Hồi âm vòng tuần hoàn

Trái tim phục hồi vừa nóng .

 

NỤ CƯỜI RẠNG ĐÔNG

Ta về khép cửa đìu hiu

Nỗi buồn thậm thụt muốn leo vào nhà

Chiều trắc ẩn một sân ga

Thấy ai đưa tiễn hoá ra bóng mình !

 

Cơn mưa chẳng phải vô tình

Hạt nêm hương cũ,hạt xanh mắt người

Xuôi cùng ngày tháng mà trôi

Dòng theo dĩ vãng, dòng bơi sang mùa

 

Đêm ngồi thủ thỉ cùng mưa

Với ly rượu đắng nằm mơ suối nguồn

Đưa môi hứng giọt vui buồn

Hạt mưa gõ xuống mái tôn vỗ về

 

Gió đông còn đợi ngoài kia

Nhóm rơm đốt lửa em về với ta

Cớ gì con nhện gièm pha ?

Sợi tơ níu áo,trăng hoa cản đường

 

Này chim cứ hót bình thường

Sáng ra mở cửa tạ ơn mặt trời

Nỗi niềm chờ nắng đem phơi

Đìu hiu vuốt lại nụ cười rạng đông

 

 MUỐI  HỒNG

Những cuộc ra đi để quay về

Trả hồng ân làm người

Nghĩa nhân dâng mạch ngầm

Lòng son chảy về đất mẹ

Giọt đào trên nền cờ đất nước

 

Cánh cò chở muối qua sông

Ruộng đồng phù sa dậy lúa

Mùa bung mầm

Nắng mưa ôm thì sinh nở

Rừng rợp bóng tự do

 

Hạt muối xát vào lòng sông

Trầm tích tìm nhau kết tủa

Vỗ vào dâu bãi

Xanh mùa xanh tái sinh

 

Hạt muối mang hình trái tim

Nở trên đầu súng

Ru giấc ngủ yên bình

Đàn chim câu bay cùng cành nguyệt quế .

 

 Văn Luân