Chùm thơ Nguyễn Thị Vân Ngà

415

Nguyễn Thị Vân Ngà

Hương khói vô danh

 

Có những tấm bia, anh ở nơi đâu?

Cỏ mãi mọc trên chân hương bật

Nói đi anh, nơi nào trong lòng đất?

Hồn cốt găm – nông – nổi giữa bao người

 

Cuộc đời tràn hăng hái tuổi đôi mươi

Năm tháng trẻ chưa một lần neo đậu

Vì chiến tranh biết quên mình chiến đấu

Người còn thân, người mất xác nơi nào

 

Mây muôn đời cứ ở tầng cao

Cỏ cam phận bò xanh mặt đất

Che cho những nấm mồ không hài cốt

Thao thức miền hương khói vô danh.

 

Kiếp người

 

Em lần tìm danh bạ

Xoá bớt đi cái tên như lát cắt cuộc đời

Người thân có

Và người sơ cũng có

Hồi tưởng lửa đèn ngày họ giữa dương gian.

Có bóng tối trên nụ cười chợt thoáng

Lúc chạm vào ngọn đèn thắp lên ngôi

Người lạnh giá lênh đênh mặt nước

Người luỵ hương

Phút cuối… đi rồi

Kiếp người thích kiêu binh gây chiến

Họ được gì?

Dưới đất nát mưa tan.

Ta phận cỏ quen sống bò thân cỏ

Vạn năm sau dưới cỏ có xuôi lòng?!

 

Cổng trời tam đảo

    (VN kính tặng anh QT)

 

Phải chăng mây vẫn nương náu cổng trời

 Muốn một lần vén tà áo bước vào Thiên Đình nơi ấy

Nhưng bậc thang nào thấy

Lần nữa em đi hoang hoải chập chờn

Mấy nghìn năm sau cổng trời có khác hơn?

Gió trên cao bao giờ cũng lạnh

Mây bồng bềnh mặt trời chiều lấp lánh

Mắt xa nhìn vạn vật thấy li ti…

Đôi chân nào như nhịp cánh thiên di

Những sa mạc cố đi tìm sỏi đá

Như lâu đài chân giẫm trên nghiêng ngả

Đến cổng trời tìm góc khuất thời gian.

 

Trăng lạnh

 

Ai cho em huyền ảo?

Viễn du

Khát đường chiều

Đừng bảo em nhấm thử

Ly rượu đầu khi yêu.

Tàn tro đi mộng mị

Lóng lánh thành dòng trôi

Em cheo leo bậc đá

Không vá được chỗ ngồi.

Tình như làn sương mỏng

Tình như thành Roma

Nét vĩnh hằng muôn thủa

Chả dại gì rời xa

Macgorid* nhạt nhoà

Thánh tình nhân tuyệt mĩ

Cho con người bình dị

Ngùn ngụt khởi đam mê

Ai chờ nhau

Lối về?

Dòng phù sa đen, đỏ

Mặt nạ gương đừng ngó

Em lạc mình cô đơn

 

* Nhân vật chính trong tiểu thuyết Trà Hoa Nữ của nhà văn Alexandre Dumas

Vân Ngà