Chuồn Chuồn cánh mỏng ru tình – Thơ Trần Mai Ngân

794

 

Tác giả Trần Mai Ngân   

Chuồn chuồn bay…

Chuồn Chuồn bay thấp, bay cao

Để cho thơ ấu lạc vào nơi xa

Tôi mơ về cánh đồng hoa

Vàng ươm tình thuở bước ra mộng đời…

 

Chuồn Chuồn bay đến cổng trời 

Tìm người xưa cũ gửi lời ăn năn

Ví dầu…dẫu mộng không thành

Buồn, vui vẫn đậu… ngọt lành vẫn xin

 

Chuồn Chuồn cánh mỏng ru tình

Ru mây, ru gió, ru mình à ơi…

Ngày xưa không thốt nên lời

Ngày nay cánh mỏi một đời vẫn xa!

 

Chuồn Chuồn bay, đậu nhạt nhòa

Vui, buồn, hư huyễn vỡ òa nhân gian

Trượt chân rơi xuống trái ngang

Chuồn Chuồn hát khúc mộng tan… ru tình!

 

Đêm vẽ… 

Đêm nguệch ngoạc nỗi buồn

Vẽ vành khăn sô trắng

Để tang lời chia tay

Ngại ngùng trên môi ai…

 

Đêm chấm nét lạnh lùng

Lời gian dối côn trùng

Gọi nhau trong tuyệt vọng

Đã tan vào hư không…

 

Đêm ve vuốt mênh mông

Bóng đổ sầu thăm thẳm

Vách tường lạnh căm căm

Biết mình hóa xa xăm!

 

Đêm nối đêm thật dài

Tôi là tôi, hay ai…

 

Hương ổi 

Ngày anh rời quê hương

Chưa kịp trả hiếu Mạ

Chỉ ôm Mạ khóc thầm

Ra đi trong lặng câm…

 

Với em anh chỉ nói

Cây ổi anh đã trồng

Em nhớ qua hái quả

Nhìn hoa nghĩ đến anh…

 

Em ngây thơ ngơ ngác

Không biết buồn như ri

Chỉ nghe cay đôi mi

Vì anh sẽ ra đi!

 

Năm tháng qua… biền biệt

Em sang thăm mỗi chiều

Mạ ngồi bên gốc ổi

Nhánh cành vươn đã cao…

 

Gió chiều nghe lao xao

Em biết mình buồn lắm

Nhìn ổi say trĩu quả

Em nhớ anh thiết tha!

 

Năm tháng vô tình qua

Anh chưa trở về nhà

Hương hoa Ổi nhạt nhòa

Em lấy chồng xứ xa…

 

Mười mấy năm em về

Chạy qua nhà thăm Mạ

Sương trắng… Mạ đợi anh

Em cứ tìm loanh quanh…

 

Hai mươi năm anh về

Ôm Mạ anh hỏi thăm 

… Em có qua hái Ổi

Và lệ rơi âm thầm!

T.M.N