Chuyện chiếc răng số 8 – Truyện ngắn của Đào Thị Thanh Tuyền

222

Đào Thị Thanh Tuyền

(Vanchuongphuongnam.vn) – Không đợi đến khi cậu nha sĩ bảo anh rằng phải nhổ chiếc răng số 8 bên phải này đi, nó không chỉ là nguyên nhân gây ra những thứ phiền toái anh đang chịu mà còn nhằm bảo vệ chiếc răng liền kề vốn đang làm chủ lực cho vấn đề nhai, anh đã biết điều này từ cách đây hai mươi năm, lần nhổ chiếc răng số 8 bên trái.

Ảnh minh họa – Nguồn Thanh Niên

Hồi đó anh còn trẻ, tất nhiên là phải khỏe. Chiếc răng không hề gây phiền hà gì cho anh nếu không có một lần anh đi lấy nha chu. Ông nha sĩ già, nhiều kinh nghiệm, gần như nức tiếng trong thành phố vì… êm tay đã cảnh báo anh phải giải quyết cả hai chiếc răng mọc lệch trong cùng này, nếu không nó sẽ ảnh hưởng đến răng bên cạnh. Ông đưa ra nhiều ví dụ cụ thể của sự phức tạp khi phải sống chung với những cái răng mang tên khôn mà thường mọc rất… ngu.

Không biết trước thì chẳng gì phải lo. Điếc không sợ súng là vì thế. Anh nhớ, anh đã rất tự tin khi ngồi vào ghế nhổ răng và chắc mẩm không mất hơn nửa giờ sẽ xong, phía sau anh còn loạt người ngồi đợi. Vậy mà, ca nhổ răng hai mươi năm trước ấy đã phải mất hơn 3 tiếng và anh không nhớ chính xác bao nhiêu mũi thuốc tê tiêm vào lợi. Ông nha sĩ già vốn quen kiểu tự tin của người nhiều kinh nghiệm đã vấp phải một ca khó đỡ, có hơi chút luống cuống và bẽ bàng.

Thời đó, một phòng răng nhỏ không có máy chụp X-quang là chuyện bình thường, nhưng rõ ràng ông già đã rất chủ quan khi không cho chụp phim trước khi nhổ răng; hay cũng có thể hai thập niên trước người ta không quan trọng việc phải xem cái chân răng nằm ngang dọc thế nào.

Tất nhiên, cuối cùng nó phải xong với bao thao tác đục, cưa, đẽo, gọt… của ông nha sĩ già mới lấy được cái răng lên làm tư làm tám không còn nguyên vẹn. Ông hể hả phát hiện ra rằng đó là cái chân răng kỳ dị nhất, hai đuôi chân răng đánh móc câu ngược ra hai bên đều như vểnh râu của anh hề, lần đầu tiên ông gặp phải (riêng anh thì nghĩ, cái sự hể hả này nhằm vớt vát chút ít cái gọi là uy tín). Đến khi anh trở ra, phòng răng không còn một ai, họ đã đợi lâu quá và bỏ cuộc!

Đã ổn đâu. Phải một năm sau, phần lợi ngay chỗ nhổ răng mới yên lành. Không phải do thịt anh độc mà trong thời gian đó, thỉnh thoảng nó lại nhú ra một vài mảnh xương răng nhỏ. Trước khi nhú lên, nó cũng khiến anh điêu đứng vì nhức. Tuy vậy, nó cũng cho anh biết được cảm giác sung sướng vô bờ mỗi khi gắp mảnh răng ra khỏi thịt. Không chỉ nhẹ nhõm bởi rũ bỏ được một vật vướng vất, khó chịu, mà còn hài lòng về khả năng đẩy lùi các thứ không phù hợp trong cơ thể ra bên ngoài vẫn hoạt động tốt.

Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều hoàn hảo dù nó được đánh giá là tốt đẹp. Dư chấn thuốc tê để lại khiến hàm bên trái của anh có lúc bị mất xúc giác, và thường trực hơn là cảm giác không thật mỗi khi anh lấy ngón tay đưa đẩy một bên cằm cùng kéo theo nhiều hệ lụy; nhưng thôi, nó không thuộc phạm trù của chiếc răng khôn phải giải quyết kỳ này, sau đúng hai mươi năm!

Bởi lý do đó mà anh nấn ná giữ chiếc răng (không) khôn bên phải ngần ấy năm (thật ra anh cũng không nhớ đến nó). Và đến thời điểm hiện tại, cậu nha sĩ cho anh lời khuyên cuối cùng, không những nhổ bỏ cái răng mà còn phải tiến hành bọc sứ răng liên kề nếu muốn duy trì cuộc sống có chất lượng hơn.

Ngày xưa anh sợ máu, nhìn thấy nó là anh hãi. Ngồi vào ghế nhổ răng cứ chốc chốc phải chồm dậy súc miệng, nghĩ đến đoạn đó anh đã thấy ớn lạnh rồi. Biết rằng, giờ đây đã có máy hút sạch sẽ, tiện nghi, không còn cảnh nhổm ngồi lên, lại nằm xuống. Hơn nữa, phim chụp rành rành ra đó, cái chân răng có hai nhánh thẳng tưng, không cong quẹo như anh em của nó, chỉ phiền việc mọc lệch đã khiến nó ngả hẳn vào răng kế cận, kéo theo câu kết luận của cậu nha sĩ: “Răng của chú là răng khó”.

Anh tin, không phải câu miệng lưỡi để có cớ tính chi phí nhổ răng cao mà bởi anh đã một lần kinh nghiệm. Và cậu ta làm một thủ thuật gì đó để tách rời hai cái răng ra mà anh ngửi thấy một mùi rất khét của xương bị cưa hay mài.

Thật ra, chung quy cũng do anh quá tưởng tượng, suy diễn tự làm khổ mình. Cho nên lúc ngồi vào ghế “nóng” anh thấy tay chân lạnh ngắt và tim đập liên hồi kỳ trận khi mũi tiêm thứ nhất ấn vào lợi. Đến mũi tiêm thứ ba thì anh hoàn toàn mất kiểm soát tình trạng của mình. Mắt anh nhắm cứng đến nỗi cậu nha sĩ phải cảnh báo anh mở mắt ra và anh cảm giác họ đang cười cái sự yếu bóng vía của mình, khi đó anh mới hồi tỉnh đôi chút.

Huyết áp anh có hơi cao, chàng phụ việc nói như vậy. Anh lại đâm lo khi thấy cậu nha sĩ cứ đi qua lại vẻ rất thản nhiên. Từng tuổi này, trải bao nhiêu rồi anh dư sức nghiệm ra đó chỉ là chiêu trấn an anh một cách vô tình mà chủ ý, nếu không nói là diễn hơi vụng, nhất là khi ngồi vào ghế cậu ta kiếm câu chuyện làm quà với vài câu hỏi về gia đình, công việc mà anh cho rằng rất vu vơ, thậm chí kém duyên. Hỏi mà không đợi hay chú ý nghe câu trả lời.

Tuy nhiên, không hiểu sao, khi anh nhắm mắt lại cùng với những tiếng loạt soạt, lách cách của các dụng cụ y khoa va chạm vào nhau, anh bỗng nghe âm thanh của cơn mưa rào mùa hạ rơi trên mái ngói. Mưa bóng mây ào đến rồi tạnh nhanh. Anh thấy bầu trời trong xanh, những khu vườn mới hơn sau mưa, vạt hoa sao nhái vàng tươi, hàng dâm bụt đỏ thắm xen kẽ màu hồng dịu mắt và bầy cỏ nhú lên xanh nõn. Lũ nấm vươn e ấp nhưng khẳng định một sự tồn tại nhỏ bé và quyết liệt. Đám tơ hồng rối chằng trên một tán cây to kéo rũ xuống ánh bóng lên chuỗi sắc màu ma mị.

Và gió, gió hát trên lá, gió đùa trên những cánh đồng, gió vờn trên khóm hoa, gió kĩu kịt vạt tre già.

Anh thấy mình đi trên đường ruộng mấp mô gập ghềnh. Trước mặt, sau lưng anh sóng vờn lượn một màu vàng bát ngát tận chân núi. Ngôi nhà phía cuối con đường có cây phượng đỏ rực. Bên hông nhà là hàng dừa in bóng xuống mặt ao mà anh biết nếu đến gần hơn anh sẽ thấy hoa văn uyển chuyển trên một tấm lụa với những màu sắc rất huyền ảo. Đó là màu của mây trời, của cây lá, của nước, của nắng… được pha trộn một cách tinh tế khó có bàn tay họa sĩ nào tài hoa hơn nữa. Chỉ có màu của vạn vật tự nhiên và hình ảnh nhìn bằng mắt mới là sự thật không tô vẽ.

Dường như có một đợt rung lắc nhẹ khiến anh cảm thấy hơi choáng. Là dư chấn của một trận động đất hay cơn dằn xóc nhẹ khi chiếc xe bất ngờ đi qua một ổ gà, hay huyết áp anh tăng đột ngột? Anh không rõ lắm, nhưng ở trạng thái mơ mơ màng màng, anh nghe ai đó nói vẳng bên tai rằng lấy cục bông và kêu anh cắn chặt hàm lại. Anh choàng tỉnh, mới biết chiếc răng số 8 đã chính thức rời bỏ anh. Đợt rung lắc nhẹ là thao tác quyết định cuối cùng của cậu nha sĩ.

Giấc mơ đã kết thúc, ảo ảnh không còn, anh có chút tiếc nuối khi chưa đi hết con đường ngoằn ngoèo để vào ngôi nhà sát chân núi, bên trong ngôi nhà ấy có gì, chủ nhân của nó như thế nào, cuộc sống của họ ra sao? Và, anh cảm thấy bâng khuâng khi nhớ lại màu hoa phượng đỏ in trên nửa nền trời và nửa mái tranh, đó là màu tổng hòa của một giai điệu đẹp, nên thơ, vừa gần gũi, thân thương, vừa xa lạ, hờ hững.

Cậu nha sĩ nhìn anh cười:
“Chú thấy nhổ chiếc răng

lần này có nhẹ nhàng hơn đợt trước không?”.

Anh nói lời cám ơn. Làm sao so được khi điều kiện, thời điểm, môi trường và tâm trạng con người khác nhau hoàn toàn. Càng khập khiễng hơn khi đọ cái hiện tại thẳng tưng với cái bị bẻ cong trong quá khứ.
Đ.T.T.T