Chuyển động mùa tuổi chiết trên lưng – Thơ Nguyễn Hữu Trung

515

 

Nhà thơ Nguyễn Hữu Trung 

 

mạch tưởng ngày không nắng 

trồi lên ngày không nắng
mầm nhớ
quàng vai cơn mưa
chuyển dạ hồn nhiên sau lằn chớp đỏ
nụ cười gội rửa
tuổi thơ đặt tên khanh khách trưa hanh

áo bạc
mép sờn đôi vai thời gian
mẹ vá cơn mưa bằng sợi khói ấm mùi cơm chạng vạng
sau buổi muộn đồng
khởi nghiệp
lằn roi ba quắp vào mưa sợ con dầm bệnh
sốt tận bây giờ cảm yêu thương

trỗi hình hài
những cơn mưa ngập bước chân biền biệt
chuyển động mùa tuổi chiết trên lưng
nặng chuyến về con hứng khát phía mênh mông

                                                 

nghịch mùa

từng giẫm lên nhau
vệt đau đã mồ côi
mình tự nhai lá chữa mơ hồ 
cuối cùng cơn đau kéo vó 
nhảy ra khỏi mặt ao phẳng lặng
vướn bờ chênh khát đường bơi

mưa không còn theo bản tính thủy chung
đỏng đảnh nghịch đùa với trò hư thế kỉ
bọt vỡ bong bóng và rổ rá cạp nhau
mồ côi tiếng cười

bước chệch đến con đường phía trước
sấp ngửa rủi may xòe bàn tay nguyên thủy 
rõ ràng trắng đen
giấu trận mưa cuối cùng
vuốt mặt để thanh thản hồi sinh 
trong vỏ trứng nỗi cô đơn vượt cạn
ấp luồng mong manh tự kỉ
thầm thì trước bóng mình
khiêu vũ với chiêm bao

kí tự ngập nước
bồng bềnh trên bản thảo trắng tinh

 

chuyển mùa

đụn rơm chỉ còn chóp mờ 
đồng quá rộng
nhờ chiều nhen khói
cay bờ mẫu 
khòm cái lưng chén cơm run ngày giáp hạt

mẹ vo cái lo 
sọt lúa bạc đong bàn tay trắng
cuối mùa 
nguyên hy vọng tân linh cơn hạn
trút mòn 
phía nguồn phù sa vun màu đỏ
múa đường mây
bão vây trắng hạ

khấn cánh chuồn đừng bay thấp
đọt tre khô 
rũ nắng tạm ngày mai

lưng bát nhớ nơi hẻm sâu phố chặt
thèm bụi
rớt miếng quê trên lối về 
vồng ngon chuyến mởn mùa sau

N.H.T