Cỏ mật vẫn thơm một mùi nông nổi – Thơ Ngô Đức Hành

534

Nhà thơ Ngô Đức Hành

Nước mắt

            Tặng BC3112

Gia tài của em là vô khối giọt nước mắt

trong suốt

không trọng lượng

anh là kẻ ăn cắp

từng thìa nước mắt chưng cất của ngày qua

 

Anh chưa già

em vẹn nguyên tươi trẻ

 

Người ta không thể

bê nước mắt người này đặt lên hốc mắt người kia

để tìm kiếm vị mặn

anh lang thang cô đơn tiếng dế

 

Cơn mưa mau

nước mắt em không màu

ngập tràn trên cuống họng

anh đã đau chưa đặt nổi dấu chấm than

 

Gia tài em cho anh

món nợ riêng của anh

khó chọn ra ngày để cùng nhau thanh khoản

& cứ thế nước mắt lên tiếng

 

kẻ tội đồ

khuôn mặt đàn ông

 2/6/20

 

Rót nắng

Nắng từ miền Trung nắng ra Hà Nội

rộp nụ cười

xanh em vừa tưới

mặt Trời dựng nên như gã cuồng tình

 

Anh đi dọc miền Trung

gặp đốm lửa trên mắt người không nói

mẹ chằm áo tơi

vết sẹo dưới chân cha trên mặt đường bốc khói

 

Muốn rót vào em

tất cả những gì nóng hổi

tưới ví giặm vào em chưng cất lại những ngày tươi mới

cho Sông Lam – Ngàn Hống mãi xanh

 

Giờ này em lên đồng

ruộng đã sôi chè xanh chưa kịp tới

cỏ mật vẫn thơm một mùi nông nổi

giữa rịt ràng nhấm vị mồ hôi

 

Thành phố, làng quê chồm hỗm trửa cươi

về miền Trung thương thương người Hà Nội

nắng miền Trung môi the vị bưởi

mới chớm thôi

nắng rót

mùa phiêu

3/6/20

 

Ngóng

Anh lang thang dưới bầu trời nóng nực

khát miền em

ai nhúng anh vào em

trên bàn tay có con đường chờ đợi

 

Hà Nội nắng lang thang

gió Lào quất hông dỗi hờn hậm hực

anh uống nhớ nhung vẹn nguyên cơn khát

cho ngày kháp mặt

mưa

 

Đêm như ngày

tròn bóng nắng trưa

ta lim trên bờ vai bốn mắt nhìn tọa độ

có phải thế không?

 

Em có thấy không

chiếc vòi rồng thả neo phía xa thăm thẳm

cơn dông phơi cầu vồng

em phơi anh theo chiều định luật

 

Anh lang thang cõi người

gặp nụ cười tím biếc

trả mãi không xong gánh gồng ánh sáng

cơn khát dồn chờ đợi mưa em

 

Anh lang thang

con đường vòng tròn

không mỏi gối vòm cong ủy mị

dỗi hờn ví giặm riêng chung

 

Anh lang thang

chờ cõi

ngồi lên cơn khát

ngóng một thời hữu hạn để an nhiên

3/6/20

 

Viết sau một đám tang

Anh đi đám tang lời nói thật cuối cùng

mặc niệm trước giờ hỏa táng

không có giọt nước mắt nào

dù bàn tay tụng niệm

vẫn chắp lên thay lẽ thường tình

 

Cái đẹp đã mất đi

bầu trời rỗng

tâm hồn trống

Đài hoàn vũ chẳng mưa chẳng sấm

ngày mới sang vô trọng lượng tạ từ

 

Mặc kệ nắng mưa

cửa nhà Trời đã mở

địa ngục không ai vắng mặt

 

Bao nấm mồ hàng héc ta đêm ngày ma ám

lời nói thật lên Thiền đàng nơi Chúa, Phật từ bi

 

Lời nói thật cuối cùng đã bay lên kia

cái đẹp trở thành vĩnh viễn

không sợ ai trao tay làm bùa tụng niệm

cho những điều hoang vu

 

Ai có thấy đám tang này chưa

chắc không dễ gặp

bởi lần cuối cùng đã hóa vàng

& biến mất

chỉ còn tượng đài của sự rỗng không

5/6/20

N.Đ.H