Cồn cào sau tàu lá khuyết ngôn – Thơ Trần Võ Thành Văn

76

(Vanchuongphuongnam.vn) – Trần Võ Thành Văn tên thật là Trần Võ Thành, sinh năm 1986, quê quán ở Cát Hải, Phù Cát, Bình Định. Anh tốt nghiệp Đại học Sư phạm TP. HCM, hiện đang làm việc tại NXB Hội Nhà văn chi nhánh phía Nam.

Thơ Trần Võ Thành Văn ắp đầy cảm giác khiến người đọc như quên việc tìm kiếm các câu chuyện đằng sau những câu chữ tài hoa. Hình ảnh trong thơ anh hết sức quen thuộc nhưng thế giới thơ Trần Võ Thành Văn như một thế giới tách biệt do anh tạo nên mà ta chỉ có thể chiêm gưỡng, không thể chạm vào, không nên khuấy động những cảm xúc đẹp đẽ và dễ thương tổn ấy.

Văn Chương Phương Nam trân trọng giới thiệu đến quý độc giả chùm thơ của anh.

Nhà thơ Trần Võ Thành Văn

Giao Thời

Lũ bướm sinh hương trong một đêm tháng tám
khi cơn muộn phiền của em rời khỏi khu vườn
nơi ấy chỉ còn những dấu chân hồn nhiên chưa kịp gam bôi xóa
và tàu lá khua thông điệp thiếu thời

lũ bướm đậu quanh viền mắt anh
giữ hộ giấc mơ giữa khoảng mờ bấn loạn
giấc mơ hình trái cau non
nơi ấy giấc ngủ của anh không thể nào chạm tới

hoa cau nở không đợi lần chuyển gió
có quá nhiều bụi trăng lập lòe trôi qua khoảnh khắc giao thời
có quá nhiều lặng im dẫn dụ
có quá nhiều thuần khiết phải âu lo

trũng trăng sâu ngần ngật tứ kinh cầu
em hay là tháng tám ngập ngừng anh tụng cứ
lũ bướm theo trăng
lũ bướm theo trăng theo khuya xa xôi

làm sao buông khoảnh khắc anh cầm
làm sao buông phút giây anh nắm
trăm năm là đám bụi hồng
cồn cào sau tàu lá khuyết ngôn.

 

Như đã từng…

Đã từng bước qua bao cám dỗ đời thường
mùa đông của tôi đã từng cay men trắng
im lìm lìa bỏ một hoàng hôn nào đó xa xôi

đã từng ngủ ngon trên chiếc cầu tuổi đá
tôi của những nhịp đời quá thể thiêng liêng/ khát vọng cao vời
cát bụi/ nắng thưa/ nhịp xe/ bóng xế
ẩn náu lời phù phiếm tri ân

đã từng ngủ ngon trên đọt nhánh thanh xuân
tôi của những mùa đông tự lòng mình tan vỡ
và cứ thế vùi sâu
và cứ thế lớn lên
như làn chớp sinh hương giữa không gian vắt kiệt giọt mồ hôi của Mẹ
tách lìa một mưa bay
tách lìa một hoa bay
hoài niệm bời bời ý tưởng
đụn rơm vàng mùa xưa mùa xa tém lại một mắt buồn
đăm đắm hư vô

Mẹ về bên kia sông hát ru cánh chim trời vụ gặt
tôi về bên kia sông đầm đẫm ngọn xuân thì
dõi chuyến thuyền nặng trĩu trăm năm/ giong khơi trầm mặc

lẩy giọt kinh vuốt mặt sắc màu
im lìm cứu rỗi ánh lửa đầu đông đã từng sũng ướt
tôi pha lê mười ngón tay qua ô cửa lạnh
tém lại một mắt buồn đăm đắm, đêm nay…

 

Ngụ ngôn mùa đông

Tách biệt với buổi chiều hoang vắng
tiếng chim thầm thì xanh
những mảnh vụn hoàn lưu khoanh vùng hơi thở hồ sương
ngụ ngôn về một loài ngôn ngữ

Lấp lánh đôi mắt của rừng
những vì sao ẩn cư hốc tối
thổn thức bơi qua giấc mơ con chuồn cánh mỏng
như trăm năm,
như nghìn năm,
tìm kiếm tương lai trong bí mật bầu trời

Chúng ta đánh rớt bóng mình bên bờ cỏ dại
bao là quên lãng
mùa đông âm thầm hoa nở
trên từng cánh băng trôi

Tiếng chim sẽ hót qua lời cầu nguyện đám tro tàn
mặt trời sẽ bay qua những cánh rừng không hề cây cỏ
buổi chiều ngồi rửa tay bên mép mây tiền sử
mùa đông mất cắp một mùi hương.

 

Cuộc mai táng vô danh

Phía sau ngọn đồi quánh khói
nơi có rất nhiều dòng sông gặp gỡ
mỗi ngày hơi nước bốc lên lời điếu văn của gió 
chớp nhoáng trình diễn cuộc mai táng vô danh
giữa điềm nhiên nước mắt

lâu rồi nàng không về giặt áo bên sông
thềm đá xanh thao thiết 
những đóa hoa vội vã mọc lên/ vội vã úa tàn
dại cuồng sũng huơng quá khứ

đâu đó, nhành củi mục lẻ loi sót lại từ mùa xuân quẫn bách
trở về tịch mộ phím hoa
trở về phúc phận mỗi dòng sông/ thảng thốt xuớng tên trong lần mai táng hiếm hoi 
có nàng hiện diện

trên đỉnh đồi quánh khói 
mỗi ngày có rất nhiều dòng sông quặn mình ly tưởng
thôi thúc bay ngang vạt áo nàng đã niệm màu cỏ biếc
thôi thúc bay ngang những góc mắt ẩn sâu phiến đá tù mù 
thôi thúc bay ngang những mầm cây muộn màng cay đắng
và khắc nghiệt nồng phai
khắc nghiệt tạ từ.

 

Về nghe mưa…

Chợt thèm cơn mưa thổn thức
một sáng chênh vênh sau chuỗi thở dài
mưa lần tóc mơ xanh
mưa nhọc nhằn vỡ ấm
mùa từ kinh thất lạc
và mơ

chợt thèm giọt nước mắt lăn nhanh
bão hòa kỉ niệm
trên bến mưa tình người

không phải màu thủy tinh
làm tháng năm trong suốt một mình
không phải mùa thanh anh biến động
lựa từng sợi nỗi niềm
chải chuốt hoang vu

không gian/ gió tạt và quá nhiều ô cửa mùa đông
gạch nối hoang mang/ chập chùng giá rét
chồi suy tuởng đã từ lâu nở thành thân phận
để sáng nay bông bịp gục đầu
tập khờ dại kí sinh

khoảnh khắc/ phù điêu và quá nhiều cánh chim lệch mùa thiên cổ
chúng xẻ đàn cứu chuộc cung tên
chúng trọ trên phế tích những linh hồn tội lỗi
linh hồn là chiếc lông tơ
phóng sinh/ thắc thỏm

đôi sâu nhỏ tịnh ngôn hạt nước
cuối khu vườn chỉ còn giọng nói khẳng khiu
và chiếc bóng của mưa
vừa tuột trôi không hề báo trước.

T.V.T.V