Cơn giông chiều rối lẫn – Thơ Lê Thanh Hùng

59

Tranh minh họa – Tác giả: Nguyễn Quang Tuấn

 

Vô tình ta gặp lại nhau

Ngấn lệ ngày xưa ướt đẫm bây giờ

Tím tái bờ môi một thời đỏng đảnh

Tháng Mười Một, trời đong đưa sắc lạnh

Tóc rối trâm cài nguệch ngoạc câu thơ

                        

Xin lỗi em, anh không hiểu vì sao

Có phải tại cơn giông chiều rối lẫn

Tiếng sóng xô gành, dùng dằng vướng bận

Một tháng năm mùa cũ đã hanh hao

                        

Con nước trôi xuôi, như một thuở nào

Lời hẹn ước, không ai còn giữ nữa

Ghé thăm nhau, cứ hẹn lần hẹn lựa

Xanh ngắt chiều trong, kỷ niệm chênh chao

                        

Lặng lẽ không gian từng dấu kỷ hà

Trong quán cũ, bên góc bàn mờ tối

Quanh quất đâu đây, vết mờ tội lỗi

Con sóng đổ bờ, đọng lại dư ba

                         

Rơi đâu mất, một ngày xưa kiêu sa

Nghe quánh đặc tháng năm đầy khát vọng

Nhịp thời gian, cứ dây dưa đánh võng

Cho ngấn lệ giờ đây thôi điệu đà…

 

 

Em lấy chồng xứ xa

Biển đời, mênh mông quá

Hun hút chiều – khơi xa

Đường đời bao nhiêu ngã?

Vô tình, em bước qua

                

Đánh rơi tình hư ảo

Chập chờn trước ngã ba

Sao mơ hồ gượng gạo?

Chìm trong bóng nắng tà

                 

Bay đi, lời khờ khạo

Lần hồi một mình ta

Sang sông kìa, chim sáo

Gọi gì? nghe thiết tha…

                 

Em qua, còn ngoảnh lại

Bến vắng, đò quay ngang

Lục bình xuôi, vướng phải

Ngập ngừng trôi điệu đàng

                

Giờ đây ngoài tầm với

Đắm đuối và kiêu sa

Muộn rồi, ai có đợi

Ngậm ngùi xa, quê nhà…

 

 

Quên

Chiều đi êm, đổ giọt rơi

Khẻ khàng sóng vỗ, gọi mời trăng lên

Bến xưa quên sóng xa duềnh

Em quên mùa chín ngọt mềm môi nhau

 

 

Tiếc…

Thâu đêm sao tiếc, kiệm lời?

Vin tay bẻ, nhánh hoa đời ngày xưa

Chiều nào nắng, sáng nào mưa

Mở bừng mắt dậy, người đưa thiệp hồng…

L.T.H        

(Bắc Bình, Bình Thuận)