Cơn mơ dài ngộp thở bến mê – Thơ Trần Mai Ngân

584

Tác giả Trần Mai Ngân

 

Treo

Treo tuổi xuân thì trên chiếc đinh rỉ sét

Mấy mươi năm dấu vết vẫn còn

Tội lòng mình se sắt héo hon

Đã trói cột gần trăm năm phung phí …

 

Treo trái tim với vạn lần thành ý 

Cứ đong đưa một cõi đi về

Cơn mơ dài – ngộp thở bến mê

Và tỉnh giấc… Tôi ơi! Độ lượng!

 

Tôi treo tôi tháng ngày nông nổi

Qua kẽ tay… hụt hẫng tìm ai

Đời cứ trôi một giấc mộng dài

Đừng đánh thức… đừng lay tôi dậy!

 

Cổ tích ngày xưa

Tại sao không?

Anh đưa em đến công viên 

Ta ngồi vào ghế đá 

Nơi thuở xưa hai chúng mình một lần đã 

Ước hẹn và lỡ cuộc trăm năm…

 

Dù bây giờ đôi mái bạc hoa râm

Em vẫn tựa vào vai anh nâng đỡ

Cuối đời – đường nhân duyên dang dở

Hai chúng mình – còn lại một mình thôi

Ngồi bên nhau nhưng vẫn phải chia phôi

Một chốc nữa – ta lại về nhà, mỗi ngả…

 

Tại sao không ? 

Dẫu trần gian là vay trả

Trái tim ta chẳng lạc lối đi về 

Bao nhiêu năm vẫn nhịp đập si mê 

Từng đau khổ nên vỗ về thấu hiểu …

 

Về thôi em! 

Bóng chiều đã đổ

Ta chia tay, ghế đá lặng buồn

Ngày mai nhé! 

Ta lại vào công viên nữa

Chỗ ngồi này… như cổ tích ngày xưa!

 

Vi trần mênh mông

Vi trần vốn đã mênh mông

Buông đi, thả hết để không là mình

Pháp trần một nỗi lặng thinh

Bóng ngày dĩ vãng vô minh đã từng…

 

Với tay chạm phải muôn trùng

Hương trần như đã thôi ngừng tỏa hương

Sắc trần chi nữa vấn vương

Trăm cơn mộng cũng cuối đường đam mê!

T.M.N