Cứ ngỡ từ da thịt – Thơ Lê Lâm

491

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

Gặp lại mùi hương

Hàng cây đứng bên đường

Lâu rồi ta đã quên

Cành ngả vào cây khác

Đã bị phạt không thương tiếc…

 

Qua rồi tuổi thơ ngây

Bởi ham công tiếc việc

Nhiều đêm chẳng một giấc ngủ yên

Mà thành phố lấy đâu ra đất

Để chở che cho sự ưu phiền

Nói gì đến loài hoa thoảng hương nhạt sắc

 

Đêm nay trở lại quê nhà

Cây theo vào giấc ngủ

Vòng tay đặt lên trán hồn nhiên

Cứ ngỡ từ da thịt

Làm ta thôi tư lự

Cây lộc vừng thơm từ trên trời

Hay từ những cánh hoa li ti vương đầy mặt đất?

 

Muốn mở toang cửa sổ

Dù biết bọn trộm hãy đang còn thức.

Hà Tĩnh, dịp Quốc khánh 2/9/2018 

 

Những anh hùng sân cỏ

Anh có thể thức trắng đêm

Sáng vẫn tỉnh như thường

Không biết bao nhiêu nơ-ron thần kinh bị mất

Trước một cú “sút” phạt

Trước một bàn thắng đẹp

Những cầu trường nổ tung

Dù xung quanh lặng thinh

Khi ấy mọi người đang ngủ

 

Chuyện những anh hùng sân cỏ

Vinh quang đến trong phút chốc

Ngày mai có thể thành kẻ lót đường

Ý nghĩ trong đầu đến được đôi chân

Cả không gian nóng bỏng

Người tĩnh tâm sôi động

Không ý thức hết việc mình làm…

 

Mọi tính toán đều sai lầm

Mọi niềm tin có thể vỡ

Trước khi trái bóng lăn

Không nói được điều gì…

 

Bóng đá mà

Người ta không thể đi

Cũng không thể chạy

Khi đang nghĩ bằng chân…

 

Em hãy thức suốt đêm như anh

Dù chỉ một lần

Sẽ hiểu ra điều không thể thành có thể…

Sau mùa World cup 2018

 

Mùa Thu qua nhanh

Đầu hôm còn cởi trần

Sáng ra trời trở gió

Mùa thu đi qua ngõ

Hãy còn chưa kịp chào

 

Cánh chim chiều như chao

Vào làn mây lững thững

Đã dai dẳng bên thềm

Chẳng phải mưa sóng dựng?

 

Cây một mình im đứng

Bóng thu về phía trời

Dù người không đơn chiếc

Thấy con đường xa xôi

 

Trong lòng dù đang vui

Cũng đượm buồn man mác

Cứ ngỡ mình đi lạc

Vào một nơi khôn cùng

 

Cơn mơ thường mông lung

Tìm ngày chia một nửa

Có gì phải hãi hùng

Vẫn cứ làm ta sợ!

L.L