Cuối mùa hoa nắng… – Tản văn của Hoa Tím

156

(Vanchuongphuongnam.vn) – Nắng như rực vàng hơn cho những ngày cuối tháng ba. Gió thổi mạnh hơn như muốn xua tan cái nóng của chớm hạ. Trên đồng cỏ khô, những cánh diều đủ màu sắc được thả tung như muốn bay cao, bay xa thêm nữa bởi tháng ba sắp hạ màn. Gió dập dìu nâng cánh những ước mơ của tuổi trẻ bay xa… xa thêm.

Tác giả Hoa Tím

Nhìn những cánh diều chơi vơi, cảm xúc cứ vẹn nguyên trong tôi như ngày nào. Tháng ba mang về một chút bâng khuâng trong nỗi nhớ mùa xuân, một chút nuối tiếc cái nắng ấm áp, một chút ngậm ngùi xót xa xen lẫn chút ngỡ ngàng khi gió thổi mạnh hơn và hanh hao hơn. Chưa bao giờ mọi người mong đợi tháng ba về rồi mong tháng ba đi nhanh như bây giờ. Và chưa bao giờ mùa xuân lại kéo dài… thật dài. Đại dịch Covid-19 đã bao trùm khắp thế giới một màu bi thương, nhưng cũng làm sáng lên tình yêu thương nồng ấm của bao trái tim đã sống vì mọi người. Tháng ba về trong nghe ngóng, trong chờ đợi, trong nhung nhớ. Những cảm xúc cứ thế đan xen nhau mà trào lên: lo lắng, sợ hãi, ấm lòng, tin tưởng…. Tất cả những cảm xúc ấy thổi hồn vào tháng ba làm cho nắng bỏng rát hơn, gió thổi mạnh và mát hơn, diều vì thế cũng bay cao hơn.

Tháng ba cứ lặng lẽ bên đôi mắt người chờ đợi, chợt nhòa ướt trong cơn mưa vội vã. Ta trở về trên con đường trống hoang và khô khốc, tĩnh lặng với buồn tênh, để nghe tiếng ve vọng về như bản tình ca bên ngoài ô cửa. Đêm dần buông cho hừng đông lại về, giống tố đến để lòng thêm quý bình yên. Sao ta cứ mải mê về một vạt nắng trong, một sớm mai hồng mà chẳng biết rằng… có mấy ai bước giữa đường thơm mà dặn lòng thôi không một lần mơ ước? Có hạnh phúc nào mà không trải qua đau khổ, có niềm vui nào không đong đầy nước mắt, có cơn mưa hạ nào mà không qua vần vũ chuyển giông?

Tháng ba năm nay, thời gian như ngừng trôi để con người sống chậm lại, trải lòng mình để lấp đầy yêu thương. Bà có dịp dắt cháu ra vườn đào củ mì củ khoai để cho cháu biết xưa ba mẹ cháu lớn lên như thế nào. Ông ngồi vót cho cháu từng nan tre để chiều về ba dán lại cho con cánh diều bị hỏng. Mẹ tập cho con trai tưới cây, trồng rau, tập cho con gái may áo cho búp bê hay may lại chiếc quần đứt cúc. Thời gian như ngừng lại, như lắng đọng để bao cảm xúc ùa về.

Tháng ba về, những con đường vắng ngắt khác thường. Người người đi lại trong tĩnh lặng chứ không ồn ào tụ tập như mọi khi mặc dù gió vẫn hát mây vẫn bay.

Tháng ba đã gần đi qua nhưng lòng người cứ mãi ngóng đợi. Đợi khúc ve nao nức, đợi phượng đỏ sân trường, đợi cơn mưa rào mùa hạ ghé qua, và đợi bình yên đến trên quê hương thân yêu. Mong tháng cuối cùng của mùa xuân trôi qua trong tình quê hương chan chứa, để tháng hạ về trong an yên và hạnh phúc. Để tháng ba… chỉ còn trong kí ức… một thời… bình yên.

Cảm xúc cuối tháng 3, mùa hoa nắng, mùa Covid-19

H.T