Cưỡi ngựa đi chơi – Thơ Bùi Minh Vũ

585

Nhà thơ Bùi Minh Vũ 

 

Trên đỉnh Langbiang

Em bỏ quên ký ức về một ngày 

Chúng mình đùa mây trên đỉnh Langbiang

Chiếc khăn voan gió thổi rối đường bay chim núi

Mang cho em một xâu thịt nướng

Bằng lửa mặt trời

Những du khách ngơ ngáo

Đi trốn tìm

Gió đánh cắp trí nhớ 

Trên đỉnh cao

Những trái mận trà trộn với trái đá

Làm cuộc hòa âm

Vỗ tay em

Gió hát ngôi sao ca nhạc bình chọn trong năm

Không cần nghĩ nhiều về phía trước

Chập chùng hố những đỉnh đèo

Không còn cọp nhưng chắc có nhiều lũ quỷ đói

Soi đôi mắt em chiếc gương

Anh thấy niềm vui đất trời

Sáp nhập vào nhau

Không cần kết hôn

Chỉ có chúng mình quên tiếc nuối những bèo bọt.

1-2011

 

Toòng teng hạt lệ 

Xẻ miếng tài nguyên

Bỏ vào cặp đen

Tay này toòng teng

Tay kia hạt lệ.

1-2011

 

Tay này cần rượu tay kia

Uống rượu bên dòng Srepoc

Một gùi hoa rừng

Bày hương làm thức nhấm

Cần rượu cong say ánh mắt đêm sương

Sông không bao giờ trong rượu muôn đời vẩn đục

Ché rượu vơi đầy gầy tiếng hát mênh mang

Trên nương trời se lạnh ngôi sao lẩy bẩy

Bếp lửa tim em nhóm tận suối ngàn

Srepoc nghiêng đổ nước rượu môi anh khép chặt

Trăng sà xuống run đôi tay tháng tuổi măng trời

Cùng chơi thâu đêm tay này cần rượu

Tay kia mơ hoài ngày nữa

Em ơi.

1-2011

 

 Cuối ngày

Mặt trời ăn em từng phút

Mặt đất chờ uống máu em từng giây

Những giọt sương nhỏ nhoi trôi em cuối ngày

hình hài nụ hôn là đêm

Ta từng ngợi khen 

Nở ra những hoa quỷ 

Ôm ma vào lòng

Mà tâm hồn trong trẻo

Cưỡi ngựa đi chơi 

Than ôi 

Không ai vượt qua những xế chiều.

2-2011

 

Ta đi ăn sương 

trong đường rừng trơ ngọn

Em. Chỉ còn em

Thời gian bỏ quên ngoài ngõ phố

Trăng lấp chúng mình trên đèo Phượng Hoàng

Đọc câu thơ mở vòm miệng đói. Em

Đôi âm tiết nhuộm cõi hư vô

Chẳng có đồng tiền thương lượng việc làm khan hiếm

Ngoài kia lũ chuột đen chui vào hủ nếp

Em chẳng hề rung nghiêng trong trận gió già

Đôi chân chẳng lún xuống bùn 

ăn miếng cơm hiu quạnh

Ngẩng cao trong nắng quái

Nhìn trẻ hàng ngày không cầm vở

Chia nhau đôi viên kẹo ngọt bồ hòn

Chỉ còn em. Nhẩn nha. Thừa ngày. Dư tháng

Mặt trời ngoài trái tim. Mặt trăng trong trái tim

Tinh xảo đôi bàn tay ngà

Chẳng ngủ canh dài vết thương lở lói dòng sông

Em. Chia ngày thừa. Tháng dư. Năm nhuận anh

Về đâu sáng nay nếu em không còn ngồi trên chiếc ghế nghiêng ti vi

Ăn gì trưa nay nếu em không đứng bếp

Anh làm bể chiếc dĩa men vang điệu nhạc tan vỡ thời gian khóc không gian xứ sở

Bước chân con kiến

Hẹp hòi nhìn ngoại ô

Nhớ nhãn lồng Hưng Yên

Mãi mãi

thần linh không bao giờ chết trong thi ca

đôi mắt em đánh thức anh

Ngày xé trái đầu non 

Em

đã sống

Trong ngoại ô lưa thưa nhà bụi đỏ

Chẳng có bạn

Kỷ niệm bỏ quên ở trường cùng sân khấu rung rinh

nhắm mắt

Bóp nát hư vô trong giọt rượu sầu

Vá lại những lỗ thủng trong người anh chiều chiều

Thế giới đầy mùi hôi

Ẩm mốc những đóa hoa

Trăm ngàn linh hồn bơi đói

Đầu mọc lên dao găm

Máu đóng băng

Trách chi ngày chưa kịp mua báo Tuổi trẻ cười 

Ra nước mắt

Nếu anh không đút cơm cho Mít

Trói linh hồn anh néo vào hư không

Lẻo từng miếng dưới nắng Cao nguyên

Em

Vệt sao cuối trời rồi

Ta đi ăn sương trong đường rừng trơ ngọn

Lạc vào cổ tích. Nỉ non gió núi

Phủ liệm chiếc khăn ố thời gian.

3-2011

B.M.V