Cười nhìn hoa rụng, chờ đợi hoa nở – Tản mạn của Hà Tuyết Giảo

225

(Vanchuongphuongnam.vn) – Dạo này tôi rất bận rộn về công việc và học hành. Về học hành, thầy hướng dẫn lúc nào cũng dặn “Em phải viết bài báo và hoàn thành đề cương luận án gấp nhé”, “Em có thể chuyển file cho tôi để tôi sửa cho. Gấp nhé”.

Ảnh minh họa

Về công việc, sếp tôi lúc nào cũng kêu “Em ơi, tuần sau đi công tác Thái, Booking khách sạn gấp, đặt vé máy bay gấp…”, Đồng nghiệp cũng hỏi “cần gấp không em?…” Hằng ngày trong đầu óc tôi chỉ có một từ “gấp”, thật sự tôi bị ám ảnh về từ “gấp”.

Khi nghe thấy cái từ “gấp”, nhiều lúc cơ thể của tôi tự phản xạ khởi động cơ chế bảo vệ chính bản thân mình. Trong lòng sẽ nhảy ra một nhân cách khác nói “Không cần gấp nhé. Gấp gì mà gấp… quá nhanh quá nguy hiểm đấy. Em cần phải biết “chờ đợi” cơ…” Không biết mọi người có những lúc như tôi hay không. Khi làm việc bận rộn, làm việc gấp, lúc làm xong không có nhớ gì luôn, tuy đã hoàn thành biết bao việc, nhưng không có cảm giác thoả mãn, chỉ cảm thấy rất mệt mỏi tinh thần, cơ thể bị tháo hết ra, không còn linh hồn nữa.

Thời đại bây giờ phát triển cực nhanh, công nghệ thông minh, live trực tuyến, bán hàng trực tuyến, giao hàng tới nhà… Hình như tất cả dịch vụ này đều có một đặc trưng chung là nhanh, cần làm gấp. Vì cuộc sống bây giờ cái gì cũng đòi hỏi nhanh sẽ dễ khiến cho mọi người có một cảm giác “gấp”. Hình như nếu mọi người không cố gắng làm “gấp” sẽ bị xã hội ngày nay “loại bỏ”. Tuần trước tôi có xem bộ phim nói về người Trung Quốc nuôi con, cạnh tranh mua nhà gần nhà trường. Trong đó có vài câu nói khiến cho tôi rất ấn tượng “Mọi người cũng gấp, mọi người cũng chạy, tôi sợ ạ, không dám không chạy theo, không làm gấp theo… lo sợ, hoang mang lắm…”. Khi tôi xem tới khúc này, không biết vì đồng cảm hay cũng đồng tình với chính bản thân mình, đôi mắt đỏ lên “Gấp để làm gì nhỉ? Chạy để làm gì nhỉ? Tôi muốn chờ đợi, lùi một bước rồi sao?…” hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu.

Không biết mọi người thường có hàng loạt câu hỏi như tôi không nhỉ? Trong tiếng Trung tôi rất thích một câu thơ là “笑看花落,静等花开” (Tạm dịch: Cười nhìn hoa rụng, chờ đợi hoa nở). Mỗi khi tôi nhớ đến câu thơ này, một thứ cảm giác bình yên nảy nở trong lòng. Vui mừng nhìn hoa nở, yên lặng chờ đợi hoa rụng. Tất cả mọi vật trong thế giới đều có thể đến và đi, tuy gặp biết bao thăng trầm trong cuộc sống vẫn giữ lòng bình yên.

Nên nhiều lúc khi tôi bị thầy hướng dẫn hoặc sếp push, tôi sẽ nói “Chờ đợi em chút xíu được không? Em sẽ cố gắng hoàn thành mọi việc trong thời hạn… việc tốt cũng cần chờ đợi lâu mà.” Nói đến “chờ đợi”, tôi sẽ nhớ đến Thái Lan. Tôi đã đi Thái Lan công tác khoảng 12 lần, mỗi lần đi tôi cũng có cảm giác người Thái cực kỳ thong thả, nói chuyện cũng nhẹ nhàng, làm việc cũng từ từ, hình như mọi người đang chờ đợi cái gì hay sao. Sếp tôi thường nói với tôi “Xem nào, người Thái có lẽ là người có thể chờ đợi lâu trên thế giới, đèn đỏ dài hơn 180 giây rồi… tài xế bên này cũng sẵn sàng chờ đợi, nhưng người ngồi dường như không thể chờ đợi được nữa… gấp gấp qua ngã tư này đi…”.

Viết đến đây, tôi lại nhớ ra một câu chuyện của một ông người Thái kể: Ông ấy là giám đốc của một công ty. Vì công việc, tôi thường phải đi đàm phán với ông ấy. Có một lần, đàm phán xong, chúng tôi đi ăn tiệc cùng với ông. Ông cười nói: “Chú rất thích nói chuyện với con. Con vẫn còn ít tuổi, chú mong con có thể biết được hai từ “chờ đợi”. Hai từ “chờ đợi” là một bài học cuộc đời con cần học. Thời đại bây giờ, giới trẻ không biết chờ đợi, cái gì thu hoạch được cũng quá nhanh nên không biết trân trọng những gì đã có. 40 năm trước, chẳng có line, wechat, email… muốn liện hệ với ai cũng cần viết thư tay. Chú nhớ hồi đại học, người yêu chú cũng là vợ bây giờ đang du học tại nước Anh. Chú thường gửi thư cho người yêu mình, thư qua lại ít nhất cũng cần tháng rưỡi, trong thời gian chờ đợi chú sẽ suy nghĩ người yêu mình đang làm gì nhỉ? Lúc đọc được thư của mình có vui không nhỉ? Người yêu mình cũng có nhớ mình như mình nhớ người yêu không nhỉ? Lúc gặp nhau thì như thế nào nhỉ? Đây là sự hấp dẫn của “chờ đợi”, vì chính bản thân luôn có sức sống và muốn tìm hiểu và biết trân trọng. Sau ngày chú kết hôn với người yêu, hai người cũng rất trân trọng những tình cảm dành cho nhau.

Chú mỉm cười nói: “Con là nhân viên bán hàng, con còn ít tuổi, cần phải rèn luyện sự “chờ đợi”. Bán háng không phải lúc nào cũng bán chạy, có những lúc không bán được con phải chờ đợi, lúc con tìm kiếm khách hàng mới, con phải kiên trì, cần chờ đợi thêm. Có nhiều người bán hàng thấy không được sẽ bỏ ngay, đi gặp khách bị từ chối sẽ bỏ cuộc… Như thế này sẽ khó làm tốt công việc. Đường đời con vẫn còn dài, con cần học hỏi “chờ đợi” nhé. Chú rất thích con nên mới chia sẻ như vậy… cảm ơn con cũng “chờ đợi” lắng nghe đến cuối nhé!”

Cười nhìn hoa rụng, chờ đợi hoa nở. Khi chú viết thư cho người yêu mình, chắc chú tràn đầy tình yêu thương và bình yên trong lòng nhỉ? Khi chú “chờ đợi” thư, chắc chú nhiều khát khao và sức sống về cuộc sống chung với cô dâu tương lai lắm nhỉ? Chính vì biết bao “chờ đợi”, cuối cùng đến được với nhau, dù biết bao sóng gió trước mặt cũng chung tay vượt qua rồi nhỉ? “Chờ đợi” đã mang đến cho chú biết bao hạnh phúc và cảm giác bình yên. Với tôi, rất tiếc tôi vẫn đang trong quá trình rèn luyện “chờ đợi”, cũng mong có một ngày có thể “cười nhìn hoa rụng, chờ đợi hoa nở”.

Ở đây, tôi cũng mong mọi người có thể “Cười nhìn hoa rụng, chờ đợi hoa nở”. Trạng thái như vậy khá khó đạt được, không chỉ cần một môi trường yên tĩnh mà còn cần một tâm trạng bình ổn. Nếu các bạn có thể đạt được trạng thái này, bạn sẽ cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng, toàn bộ con người sẽ ở trong một tâm trạng yên tĩnh, an lạc và không có suy nghĩ lẫn tạp. Chúng ta cùng rèn luyện “chờ đợi” một chút, đừng có nói “gấp” với người xung quanh nhé!

H.T.G