Cuộn tháng ngày đơn lẻ gửi nhân gian – Thơ Vũ Tuyết Nhung

843

Ảnh minh họa – Nguồn: Internet

 

Lạy cha! Con đã trở về

Lạy cha con đã trở về

Sau bao hờn dỗi ngày mê tuổi khờ

Đòn roi còn nợ ngày thơ

Con quỳ xin trả bây giờ cha ơi

 

Chốn quê cháy đỏ phận người

Con hèn điên sợ tiếp đời lấm lem

Quên lời cha dạy ngày đêm

Rách đừng vấy bẩn không rền khi đau

 

Thưa cha con đã lấm đầu

Tuổi thanh xuân trót nhuộm màu tràm thô

Giật mình rơi giữa hư vô

Lời cha bỗng hóa thành dù nâng con

 

Sau bao năm mỏi tháng mòn

Con về mong được sớm hôm bên Người

Mặc bao nước mắt con rơi

Hồn cha hóa khói hương rời xa con!

 

Mẹ ơi

Áo con mặc những lấm lem

Bao nhiêu vết ố bẩn hoen lấn màu

Tay đau mẹ có quản đâu

Vẹt mòn bàn chải đêm thâu giặt đồ

 

Con đi muôn nẻo sông hồ

Bao nhiêu lấm bẩn lô nhô bụi trần

Ngả nghiêng bão gió xa gần

Lại về bên mẹ khi thân rã rời

 

Bao nhiêu vết bẩn phận người

Bao nhiêu gai cấu tơi bời tuổi xanh

Mẹ ngồi khâu những rách lành

Rồi đem đi giặt lại thành mới mua

 

Con đẹp thơm suốt bốn mùa

Mẹ sờn áo cũ sáng trưa xế chiều

Suốt đời mòn bởi thương yêu

Bao nhiêu ân nghĩa trong điều giản đơn

 

Kiếp người mặc áo đẹp thơm

Đừng quên bàn chải đã sờn vì ta

 

Rễ sen

Úp đời vào nước

Chắt từ đen thẳm

Lọc bã gạn bùn thành dưỡng chất

nuôi cây

 

Nõn nà dồn ngó

Dịu mát hạt xanh

Hồng thơm hoa hưởng

Rễ chỉ còn cạn vết chân chim mùa hạn hán

 

Khi tất cả đi theo người hái

Rễ quắt khô cạn nắng

Vùi đầm tàn thân

 

Ngậm ngùi cầm trên tay đoạn rễ cằn

Lòng tôi nghẹn đắng

Cả đời dâng đến kiệt cùng xơ xác

Mẹ ơi!

 

Dìu mẹ qua đêm

Sa mạc bão chôn con vùi mẹ

khi bác sỹ lắc đầu:

đừng hy vọng nữa!

Mặt trời kia đã từ chối mẹ rồi

 

Mẹ cố cười: ”Còn nhiều hy vọng“

nhưng lòng Người

như chuối sau bão cấp mười hai

 

Kí ức nhét con vào những tháng năm dài

lon ton chạy theo sau bóng mẹ.

Mẹ dắt con đi qua thời thơ bé

chân con hồng trên chân mẹ sần chai

 

Áo lò xo vá đùm con mặn ngọt

tóc rụng nắng mưa héo quắt thân người

mắt mẹ vẫn ngời sao xanh

thấy con thảm đỏ

Môi hoa cười

 tóc dày mượt

to cao

Bao mùa cau trầu giấu khát khao trên bàn thờ bố

mẹ còng lưng nặng gánh xuân mòn

 

Bây giờ con giúp mẹ tập đi 

khi đêm cuốn ánh sáng vào hố đen vũ trụ.

Tay mẹ lần bóng con mà tới

chân mẹ khật khừ theo bước con đi

 

Con ngã vào xương rồng gai khi mẹ hụt chân mất hướng

Mắt ong châm khi mẹ sợ hãi gọi tên mình

 

Sau ráng mỡ gà trời có bình yên?

Xin mưa đá ngừng rơi đường mẹ bước!

 

Mẹ ngồi chải tóc

Mẹ cầm lược tay run chải những sợi tóc thưa đã chết màu xanh, bay mềm xuân trẻ

Óng mượt lụa đen theo cha nằm lại chiến trường

Mắt cô đọng giọt đau chồng chất vết chai sạn tháng năm thành sợi nhăn quấn hình quá khứ

Nắng hắt lên mái đầu những sợi vàng lá thu rụng cội, con giật mình nghĩ đến úa hoàng hôn

Gió vò khẽ sợi xoăn, anh vẫn gọi là sợi khổ và cố nhổ hết trước khi lên đường đi nghĩa vụ

Ngày anh hy sinh khi làm nhiệm vụ giúp dân mùa lũ tóc mẹ rối bù ngàn sợi trắng xoăn đau

Khi con lấy chồng, đò sông cách trở, tóc mẹ thưa những đêm không ngủ sợi rụng rời giọt máu vu quy

Mỗi mùa trôi mây lại nhuộm đầu mẹ thêm một vùng nhớ. Những sợi ngày đứt nỗi đợi trông

Con về thăm búi lại suối tóc dày óng xuân, nhìn mái bạc sợi cằn ngắn đứt  nằm trên tay mẹ răng lược găm lòng lốc xoáy đảo tim

 

Mẹ gấp áo

Gió thu về

lá cây chia lìa

mẹ thở dài

tay lần nếp áo

 

Bao mùa vàng rơi

không ủ ấm hơi người

lạnh thời gian co vào nếp bụi

 

Ngày cũ

áo mới

tiếng anh hai ríu ran cười nói

 chạy đi khoe bạn chiếc áo mẹ vừa đan

trước khi nhập ngũ

trước khi tên anh

 khắc tượng đài tưởng niệm nghĩa trang

mười năm tìm anh mới biết

 

Mẹ miết từng nếp nhăn

 như muốn là vết sẹo

như vòng ôm con

 nghẹn ngào tìm bóng dáng tháng năm

 

Cất chiếc áo mùa đông của anh

mẹ lại lần váy em thường mặc

Em sinh mùa hạ

đời như tiếng ve kêu

mấy năm rồi chồng xa chưa về nhà

chỉ nghe người kể những giọt mồ hôi em mang hình nước mắt

Mẹ lần từng nếp gấp

tay run

 

Áo váy rũ tung

đêm trăng rằm tháng liệt sỹ

Mẹ  lại vuốt từng đường may

Quỳnh hương thơm vẫn nhói buốt dạ người

Anh ảo mờ bên mẹ

Cuộn tháng ngày đơn lẻ

gửi nhân gian

V.T.N

(Nga Sơn, Thanh Hóa)