Đám mây nặng vỡ ra giữa gió – Thơ Nguyễn Thụy Kha

370

Nhà thơ Nguyễn Thụy Kha

 

Khỏa thân 

Người em bây giờ không còn là người em

Mà được ghép bằng những chiếc hôn nóng

Người em bây giờ không còn là khoả thân

Là con sóng trào dâng con sóng

 

Anh yêu em từng tế bào xao động

Chẳng cách ngăn nào che khuất nổi mắt anh

Ngay cả khi em bị tù đày giam hãm

Trong lộng lẫy thời trang

 

Được yêu em khoả thân

Anh chẳng cần áo quần sặc sỡ

Chỉ những kẻ không chiếm nổi em

Lại khát làm tình với áo quần em đó

7.1989

 

Anh lúc nào cũng sắp ngã vào em

Lá buông mình vàng tràn hè phố

Anh lúc nào cũng sắp ngã vào em

 

Hè phố bình thường nơi cây đứng im

Lá tìm về tìm về bầu sữa

Sao em cứ bập bùng như lửa

Anh lúc nào cũng sắp ngã vào em

 

Hè phố thân quen ai lẫn trong đêm

Tựa vào cây tựa vào nhau tình tự

Giống nam châm tỏa từ trường ngạt thở

Anh lúc nào cũng sắp ngã vào em

 

Lá đắm say cuồng nhiệt lụi tàn

Nứt vỡ thân từng gốc cây xù vỏ

Phút nồng nàn cả phút điên dại nhớ

Anh lúc nào cũng sắp ngã vào em

 

Anh lúc nào cũng sắp ngã vào em

Lá lại buông mình làm rối cả chiều lên…

 

 

Người lính mùa xuân về

Người lính mùa xuân về

Sau bao năm báo tử

Ngơ ngác giữa làng quê

Như một người khách lạ

 

Mẹ sững sờ trước cửa

Tóc bạc nhòa sau lưng

Vợ đã đành bước nữa

Con trai nép bên tường

 

Bạn bè đến giữa chừng

Nắm tay còn bỡ ngỡ

Bếp nhà vừa cời lửa

Bàn thờ anh thơm hương

 

Những giọt mưa đồng hành

Những giọt mưa ngồ ngộ say mê

Đám mây nặng vỡ ra giữa gió

Những đứa con

Ồn ào không gian

Cười nói

Những giọt mưa chẳng hề mệt mỏi

Gieo hạt triền miên

 

Người lính trú vội mái hiên

Rồi lại đi mảnh ni lông khoác chéo

Anh lẫn vào mưa lúc nào chẳng hiểu

Ngỡ mưa dệt nên anh

Có một đứa trẻ con từ trong anh chạy nhanh

Nhập vào đám trẻ con trần truồng

                                        đang hò reo giữa phố

Có một người nông dân từ trong anh hớn hở

Xòe tay đồng hạn đón mưa

Có một người lính Trường Sơn từ trong anh năm xưa

Vội vã vắt áo quần ướt mưa hơ lửa

Có một người… có một người nào nữa

Người lính bước nhanh

Anh và mưa cứ như thế đã bao lần

 

Người lính đi

Đi qua thành phố

Bao chân trời thử thách đợi anh

Trong cuộc hành trình chưa nghỉ

Mưa và anh là bạn đồng hành.

 

Cởi 

Thế là tôi đã cởi áo lính

Một thanh xuân vô tư

 

Tôi cởi năm 72 đẫm máu

Vương một sợi diễm xưa

 

Tôi cởi năm 75 đẫm máu

Rượu uýt-sky thơm nhức mùa mưa

 

Tôi cởi năm 79 đẫm máu

Bạc màu tiếng khóc trẻ thơ

 

Tôi cởi những thập niên máu xanh

Đến bao giờ máu tôi đỏ lại

 

Thật đau đớn khi làm lính mà không chết

Thật đau buồn khi làm lính mà lên tướng

 

Thật sung sướng khi được chết

Như một thường dân.

 

Bụi

Cuộc chiến tranh không chịu ra khỏi tôi

Như bụi trong nhà chẳng chổi nào quét sạch

Cả em nữa tận cùng ngóc ngách

Cứ chợt khi nhoi nhói buồn thương

 

Mỗi sớm ăn bát cơm nguội ngày thường

Nhớ bữa phụ trước giờ leo dốc

Sao hờn giận cứ quẩn quanh vòm ngực

Giấc bên em cả giấc không em

 

Ôi thanh xuân cỏ dại ngụt men

Mọc lang thang khắp thời gian xứ sở

Tôi không tiếc nhưng bây giờ tàn úa

Xin lãng quên hay đồ cổ cứ bầy

 

Lại qua nhanh một năm cũ lên mây

Còn trĩu nặng tấm chăn dù Quảng Trị

Cuộc chiến tranh vẫn bám đầy thân thể

Như thịt da sốt rét những u mê

 

Nhớ

Như mất đi một phần thân thể

Tôi nhớ những ngày lính tôi qua

 

Nhớ một sợi dây đứt không đấu được

Mối nối nào em cuốn vội rừng xa

 

Nhớ một đỉnh cao, một ăng-ten heo hút

Phiên trực nào voi đạp hầm khuya

 

Nhớ một dấu chân trượt dốc

Túi công văn nằng nặng nắng mưa

 

Nhớ quá cái phần đời trắng trong ao ước

Có đêm buồn nước mắt ứa ra

 

Phải sống đến khi mất tới chừng kia

Tôi mới biết thế nào là cay đắng

 

Tôi đã biết thế nào là im lặng

Đồng đội ơi! Xin nẻo vắng nhớ thầm…

N.T.K