Nhuộm thắm sợi mưa – Thơ Huỳnh Duy Lộc

320

Nhà thơ Huỳnh Duy Lộc 

Tình mẹ

Vỏ gòn cứng tách sần tay

Không chùn lòng mẹ tháng ngày ngồi phơi

Mẹ đi tiếp khoảng trường đời

Cho con ăn học nên người mai sau

 

Dầm mưa tắm nắng dãi dầu

Còng lưng áo mỏng nhạt màu sờn vai

Mẹ giành từng phút từng giây

Sợ sợi bông trắng gió bay về trời

 

Con chưa khôn lớn nên người

Mẹ còn ngồi tách gòn phơi mỗi ngày

Sợi bông mẹ giữ không bay

Sợi thời gian trắng bạc phai tóc rồi!

 

Xa quê

Áo ai nhuộm thấm sợi mưa

Chiều xa quê nhớ trắng mùa bông lau

Chắc giờ tóc mẹ bạc phau

Trông con ngày tháng nỗi đau gió lùa

 

Xa quê nhớ mấy cho vừa

Tháng năm vời vợi con chưa trở về

Đời người biết mấy nhiêu khê

Mà con dâu bể trăm bề trái ngang

 

Một mai gió trở mùa sang

Con còn mê mải chân hoang chuỗi ngày

Xưa con hư 

mẹ mắng sai

Lỡ mai mẹ mất ai rầy la con

 

Bến mưa

Con về

phố ruổi rong mưa

Mẹ xa!

mái ngói đủ vừa rêu phong 

Sân hoang

bóng vỡ…

bập…

bồng… 

Đất cau mặt khóc

rách bong cõi lòng 

“Trời mưa bong bóng phập phồng

Mẹ đi lấy chồng con ở với ai”

Lệ rưng hoen mắt xè cay

Òa theo mưa đổ xa ngày ấu thơ 

Ầu ơ…

ầu ở…

ầu ơ…

Câu ru

Mẹ thả

dật dờ…

bến mưa!

H.D.L