Đất ngủ trên tay – Thơ Phan Thu Nguyệt

45

Nhà thơ Phan Thu Nguyệt 

Dạ – thôi… 

Mảnh trăng côi giữa trời thu chín rộ

Sợi tơ lòng căng qua ngỏ tình rơi

Thúng yêu thương ai thả phía trùng khơi

Sầu chống chọi trong bão đời khắc nghiệt

 

Đây sóng mắt tóc bồng bềnh diễm tuyệt

Những đường cong mềm mại mát thịt da

Tay võng mây ru êm ái mượt mà

Đàn yêu ái nhịp phách cười văng vẳng

 

Anh đã đến – từ trái tim trống vắng

Buổi đầu yêu… xa lạ đến vô chừng

Bao mùa trăng khêu sóng mắt rưng rưng

Em nghe thấy… tiếng thở dài trong đó

 

Đâu ai bảo – tình sinh ra từ gió!

Mà vụt bay theo cát bụi mịt mù

Con tim yêu từng say khúc thiên thu

Nghe thôi thúc bùng lên lời ước hẹn

 

Tận vũ trụ – dối gian nào len lén

Cửa mùa đông mệt mỏi những chờ mong

Ai quên ai… lạc lõng tận cõi lòng

Nào đòi lại – khi không người cất giữ!

 

Dạ thôi…

Em im lặng cho tròn bao ngôn ngữ

Tình quanh co đau nhói cả buồng tim

Bởi từ Anh… lối cũ đã thay tên

Mang đi cả – mùa trăng thu biền biệt.

 

Đất ngủ trên tay

Em ở lại…

Chạm vào nỗi muộn phiền đêm chia biệt

Trái đất quay – tâm tĩnh lặng nơi này

Trời không xa… ngỡ đất ngủ trên tay

Như cảm nhận chưa thay màu thương nhớ

 

Có những mùa đôi tim yêu nín thở

Ngày chưa sang – mà đêm thắp sao đầy

Tiếng nói cười hòa trong cốc rượu say

Trôi phiêu lãng – cuộn hồn bay đồng điệu

 

Miền gió hú vắt lạnh tim… em hiểu

Tóc rối tung phủ cánh vạt 

P.T.N