Dấu trầm tư rớt xuống lòng trời – Thơ Nguyễn Thu Sang

255

Nhà thơ Nguyễn Thu Sang 

 

Trầm tích lời ru & mối tình sơ khai

Như nhà khảo cổ

Anh giữ gìn bao kí ức ngày xưa

Chìm trong uẩn khúc mùa thu

Viết lên trầm tích

                   lời ru sông Tiền

Em nhặt đầy kiếp phận vô thường

Đi dọc lối cổ sinh

             qua Chợ Gạo trước miền tiền sử

                         kỉ đá vôi giật mình tăng huyết áp

Địa mạo trầm tư tỉnh giấc mạch vành

 

Một triệu năm sau công nguyên

                                 hằn vết nhịp tim

                                                 hóa thạch

Sống thời hiện thực loáng thoáng giấc mơ vô định

Mắt soi trăng tròn khuyết lòng hẹn nơi cửa chùa ấn nút trường sinh

Tay khai quật lần trong nhè nhẹ

Tim rộn ràng rung ngàn độ richter

 

Em về ghép lại Cù Lao ấy

Phát lộ mối tình vừa sơ khai

Mang theo mặt trời thức dậy…

 

 

Nhịp tim & Cái Đẹp 

Có đám mây cô đơn ngả vào chân cầu Thê Húc

Một dấu trầm tư rớt xuống lòng trời

Lòng hồ lòng trời soi vào nhau

Hồ đầy nước rơi và trời đầy nước

 

Một thành phố lửng lơ treo ngược

Em ôm trọn đám mây chân cầu

Tim bất ngờ lú lẫn nhịp lo âu

(những nhịp hôm qua tròn vành lương thiện)

 

Nhịp nào chìm xuống bầu trời

Nhịp nào nổi lên đáy nước

Đem theo sóng gươm thần ngàn tuổi

Từng chém vào giặc Minh

Rực óng ánh

góc hồ trôi nổi

 

Em hỏi Cái Đẹp

Cái Đẹp không trả lời

 

Bầu trời đáy hồ còn không dấu vết câu thề cũ

Đông Quan không im

Lưỡi gươm vẫn ngày đêm mài vào Bốn Ngàn Năm

Cái Đẹp mãi mãi không chìm

 

Khi Cái Đẹp từ Hồ Gươm bay lên

Ngược xuôi Thăng Long lộng lẫy vững bền

 

Cái Đẹp trường sinh

Ngàn đời sau vẫn chính là mình…

 

Em đành chọn lối không em

Mang trong mình bầu khí quyển

          khoác nỗi chênh vênh

                      trong suốt cuộc hành trình

Gieo sự sống trong muôn vàn sự sống

Hẹp hòi

       trong cõi mênh mông

Thải ra

         hít vào

Hữu hình đấy

      mà vô hình đấy

lực hút và lực đẩy

trong cõi nhân sinh

Các-bon-nic

           o-xy

Đâu là công

            đâu là tội

Mùi vị đấy

Đâu là sắc

         đâu là không

 

Giữa vinh quang mùa màng

Ai còn nhớ phù sa

khi nếm mùi đen bạc

người lại nhắc đến ta

Miệng em đẹp như hoa

mắt em xinh như lá

                    em đành chọn

                                nhạt nhòa

giữa lấm láp

kiêu sa…

N.T.S

(Giáo viên trường TH Yên Thường, Gia Lâm, Hà Nội)