Đêm đêm giăng bẫy vụ mùa – Thơ NP phan

742

Nhà thơ NP phan 

 

thấp thoáng mùa đông

nắng đã nhạt, gió se lòng như thể
bên ngoài kia đã thấp thoáng mùa đông
chút khăn áo, em dịu dàng phố thị
có một đóa hồng thấm đẫm hoài mong

con sẻ nhỏ chắc không về kịp lúc
tiếng chuông giáo đường tan giữa hoàng hôn
bậc thềm xưa đã xanh rêu từ độ
ta chợt nghe hư ảo ở trong hồn

cơn mưa nhẹ đã rơi vào lặng lẽ
chiếc lá nào vừa rụng xuống chiều nay
thấp thoáng mùa đông, ngỡ ngàng tay vẫy
ngày tháng mênh mông rơi xuống vai gầy

 

hiên nhà vắng mẹ

vấp ngọn gió bấc đầu đông 
nên con chậm về với mẹ
để mẹ phải chờ đến thắt ruột gan
là lỗi của con
cơi trầu nằm im bên hiên nhà thiếu nắng
cây cau gầy đổ bóng xuống giậu thưa

chạm vào tiếng kẽo kẹt võng đưa
nên con chùng bước
suốt một đời 
con vẫn chưa đi hết lời ru
gió thổi từng cơn trên cánh đồng tháng chạp
lắt lay đồng bãi
chiếc áo tơi không ôm hết phận người

đêm đêm giăng bẫy vụ mùa
mẹ nhận về tiếng thầm thì của đất 
những giấc mơ vỡ ra
dưới bầu trời hỏa châu rực sáng
nơi góc nhà 
bên ngọn đèn dầu leo lét
mẹ ngồi thẫn thờ 
đếm những bước chân ngày mai sẽ đi

hôm nay con về 
ngồi bên hiên nhà đã bao lâu vắng mẹ
cây cau gầy đã xác xơ
bờ giậu đã xiêu
cánh đồng xưa 
trên đầu chỉ còn mây trắng
vạt nắng cuối chiều 
cũng đã bỏ đi

 

khúc mưa

cho dẫu muộn, cũng phải về em ạ
kẻo những cơn mưa ngăn lối ta về
dẫu có tiếc một ngày trong như ngọc 
có nắng vàng hanh và bóng cây che

có tiếng hát đượm buồn nơi góc phố
như thể lời ru năm tháng dần phai
dẫu biết rằng dư âm không vọng mãi
mảng trời xanh kia bất chợt u hoài

rồi bất chợt mưa buồn như bóng núi
những cơn mưa trắng cả đất trời
lòng cũng lạnh như mùa đông bất chợt
ướt đẫm lòng người, xao xác mùa vui

hãy cầm tay nhau dù vương chút lệ
bão giông nào rồi cũng sẽ tan 
chút lòng đau rồi nguôi ngoai lặng lẽ
như vẫn ngàn năm mưa gió vô thường

NP.P