Đến bao giờ tái sinh – Thơ Khaly Chàm

639

Nhà thơ Khaly Chàm 

 

đã thuộc về một mệnh đề

một khi rối loạn ảo giác, những sắc màu hoa văn vẫn có chút gì lặng lẽ

còn lại hay mất đi vì chẳng ai cần biết nhớ, năm tháng không thể đồng dạng với niềm xa vắng, ký ức như cánh buồm mất hút trong khoảng rỗng trắng

sau nụ hôn sẽ để lại dải vi sóng âm tần

nhục thể nhớp nháp không thể hòa tan vào nhau, trí tưởng tiên liệu về sự cụt đuôi và những con mắt chưa bao giờ nhìn thấy ánh sáng

nói lời ma thuật để tàn tro của mộng tưởng ngủ vùi trên lồng ngưc âm dương, bóng tối ẩm ướt trong âm đạo tiền kiếp luôn giấu mặt chờ nuốt chửng hoài nghi lý tính, du dương tiếng nấc nghẹn từ những con chữ thi ca

hình dung cát bụi được sinh ra nhưng chẳng biết từ đâu, cứ chờ có một ngày nhìn thấy cái nhãn hiệu cuộc tình trí trá

sao không nói, con vật ngươi khi sống chỉ cần biết phô diễn tròn vai cho những trò hề

dường như có một lần chúng ta biết thốt lời cảm ơn

chọn lọc sự vị kỷ cuối cùng trong ngổn ngang tiềm thức

rồi tung lên cao hẳn nhiên tự nó bay bổng vào trời xanh

tptayninh 6/2020

  

đến bao giờ tái sinh

huyên náo và thinh lặng

không thể nhìn thấy sự chuyển điệu

thực vật sẽ thức ngỡ ngàng trong bóng đêm

có thể, người ta chẳng cần khái niệm về hơi thở và thứ ngôn ngữ của đất

 

dường như từng mảng sắc màu mùa hè kết dính tạo hình lập thể

nhưng chẳng ai nghe được tiếng chim thất thanh trong mùa hủy diệt

những chùm rễ phượng hồng trêu ngươi làm nảy sinh ý tưởng thực dụng

tuổi thơ tôi trốn biệt nơi nào

đến bao giờ quay về hình dung nỗi buồn tưởng tiếc hiện lên trong mắt

 

bài nhạc cũ  “mỗi năm đến hè…” theo thời gian mất hút vào lãng quên

mặc cho những mỹ từ cùng giai điệu tự lột xác như loài ve sầu

để rồi chết khô trên những hàng cây trong thành phố

hãy tạo một hoài niệm khi phải ướp xác cánh hoa

thành thật với niềm hy vọng về sự tái sinh

cuchi 6/2020

K.C