Dĩ vãng như cốc rượu lên men… – Thơ Trần Hương Giang

276

Tác giả Trần Hương Giang

 

Chếnh choáng

Đêm nở rộ ngát những sắc màu

Sông ngủ dài mà hồn ta thức

Sóng dịu êm hồn nghe bứt rứt

Mái chèo khua xao động mắt ai

 

Ngày tha hương ta nhớ khôn khuây

Sầu dâng kín nẻo đường viễn xứ

Buồn trong ta bao lời tình tự

Từ thuở hồng hoang cho đến nay

 

Sóng ngợp dòng xanh chếnh choáng say

Mỗi mùa thu đánh thức hồn dậy

Loạng quạng đi theo bước chân về

Trên lối mòn xưa trong cơn mê

 

Ta có đổi thay sông vẫn trong

Ta có dối gian sông vẫn xanh

Đảo điên lòng ta đêm lặng lẽ

Quên nhớ ta khi tỏ khi mờ

 

Chòng chành tim ta sao ngả nghiêng

Rưng rưng hạnh phúc lẫn ưu phiền

Lờ đờ phố xá lên đèn sớm

Trời không mưa sao ta ướt nhèm

 

Cứ ngỡ như là ta đã quên

Bỗng dưng sống dậy bao nỗi niềm

Sóng nước sông sầu vòng tay níu

Dĩ vãng như cốc rượu lên men…

 

Giấu

Em giấu bàn tay trong áo hoa

Giấu cuộc tình ta dưới nắng ta

Giấu nụ hôn đầu trong chiếc lá

Giấu nỗi buồn tận đáy xót xa

 

Em giấu lời yêu trong lặng thinh

Mưa cuốn trôi đi cõi vô hình

Để quên tận cùng nơi nỗi nhớ

Quên hết anh và quên cả mình

 

Một ngày không còn nghe tiếng anh

Hỏi em có thấy vắng buồn tênh

Mỗi ngày không còn nghe em nói

Hỏi anh có thấy đời chênh vênh

 

Mỗi đêm trong khu phố lặng thinh

Cô đơn trỗi dậy réo quanh mình

Giấu làm sao được bao thương nhớ

Khi trái tim nức nở gọi tình

 

Làm sao em giấu hết được anh

Âm vọng ngày xa giấu im lìm

Bỗng dưng trỗi dậy cơn đau nhói

Giấu rồi, em còn lại chơi vơi…

 

 

Tình mẹ

Mẹ huyền thoại lung linh qua bóng dáng

Trái tim tận cùng nhịp đập yêu thương

Nắng trên cao và nắng ở trong tim

Ấm đời những đứa con nồng nàn lửa

 

Mẹ óng ánh trong cơn mưa chiều nay

Từng giọt rơi trong như đôi mắt mẹ

Giọt lệ nào ngày xưa đã rơi xuống

Ướt tà áo nhàu qua cuộc bôn ba

 

Mẹ mang vác nhọc nhằn trên vai nhỏ

Cho đời những đứa con được vuông tròn

Ơn mẹ bao la tình sâu vời vợi

Suốt cả đời con chẳng trả được đâu

 

Mẹ bình minh và mẹ cũng hoàng hôn

Mỗi ngày soi xuống đời con lóng lánh

Mẹ có còn hay dẫu mẹ đã mất

Chẳng có ai thay mẹ được trong con…

T.H.G