Điêu khắc giấc mơ – Thơ Lê Tuyết Lan

326

Nhà thơ Lê Tuyết Lan 

 

Cứ đi thôi

Một ngày ngồi vỗ gối bỗng nghe cả mùa xô đẩy

Tuổi tác nào chập choạng bên kia dốc núi là núi hay vực mênh mang

Có mảng xương nào đi tị hiềm với thời gian

Đem mình rệu rã giữa bốn bề mộng mị

 

Nếu đất trời vẫn nói cho nhau nghe từ lúc vàng son đến chừng muôn thuở

Ta vẫn đi về giữa xứ sở của những loài khóc tiếng nấc đêm sâu

Thì cứ đi thôi

Trái tim và khối óc sẽ khai hoang những tàn lụi của gió dữ

Dìu cơn mơ về hiu hắt đêm đêm

 

Ai của những bức tranh xếp từ cát bụi

Đợi vỡ tan, giã từ

Cứ đi thôi như đời chưa kịp để sóng biển mù khơi nơi mình

Bàn chân ai chưa qua cát

 đời chưa về với khói trời thong dong

 

Cứ bước đi như những lần da thịt từ mầm máu đỏ vẫn khao khát tiếng cười

Như đáy mắt trùng dương bão vẫn gọi mời những hơi thở giăng giăng

Ngày mai sẽ yên ắng

Mình tự thắp đèn trong đảo vắng ngày quên.

 

 

Độc bước

Ai đã mã hóa nỗi buồn để nửa đời tôi điêu khắc giấc mơ

Nắn nót từng gai góc mình chọc thủng tâm tư đem về ướp gối

Mong manh từ những đêm chập tối

Nhiễu nhương bến bờ đã neo đậu mùa xanh

 

Đem gieo trồng những hạt mùa vương nhiều mộng mị

Xếp chặt tâm tư cho gác mỏi riêng mình

Đã từng khóc tiếng lặng thinh

Mới hay mình ngắt chiếc cành in gió trời

 

Ổ khóa ranh giới giữa thực tại hư vô dài ngoằng con số

Mà mong manh chẳng bước chân cũng vụn vỡ đáy mờ

Đi qua sông, qua núi, qua nỗi niềm không bến bờ

Nếm đắng, cay, nếm cả ngày ngắn dài độc bước

Cánh hoa của mùa trước

Đâu còn đợi vàng sau

 

Những dấu chân từ ngàn khơi tìm về lẻ loi

Ánh mắt từ vực sâu về nương náu đèo cao

Hoa mắt màu rơi

Sợi đời nằm phơi, mây trắng nghiêng nghiêng giữa trời.

 

 

Trần ai

Tôi đã thấy mình khô khốc trên đôi mắt con ba ba bên lề đường

Sự sống nằm trên viên gạch và đôi mắt chẳng khóc được tiếng nhân gian

Hình như đời tôi vừa bầm giập đi kiếp lầm than

Trên chiếc mai cứng cỏi chẳng che chắn được những chân quều quào

Cạn mình trong đôi tay mà chẳng khóc được để bơi về nguồn cội

Rám máu hồng hoang

 

Tôi lạc giữa đôi mắt ươn ướt kỳ hạn cuộc đời

Những con thú ở trong chiếc lồng cùng tiếng rao

Tôi ở ngoài đường giữa không gian mà tự cầm tù trái tim

Không có cánh để kịp nựng nịu lấy sự mong manh sợ hãi

Không có thiên thần bay ra tôi từ chỗ trắng từng nốt tay

Bóng thiên thai phủ đầy

 

Tôi vặn hỏi đời mình từ chiếc lá màu xanh bị cành cây ruồng bỏ

Khi rừng nhuộm đỏ và bụi bay đầy trời mà đã huyễn hoặc sương khói bay

Cuộc đời mới nào từ những ngày

Vừa mở mắt đã nhuốm nhiều rung rẩy

 

Trần của ai?

Ngày và đêm, trăng và gió chưa bao giờ mặc cả

Sự hữu hạn của vô cùng

Ai của trần

Đã chọn chồng vết nhau…

 

 

Khoảng cách

Giữa chúng ta đã ngăn cách biển hồ lòng nhau

Từ một khoảng không nào chẳng buồn gọi một tiếng hoang vu

Giữa chúng ta tự lâu mưa nắng mịt mù

Đường về ướt đẫm ánh nắng còn ươm mầm chờ đợi

 

Đã biết từ lâu đời mình cộm cả những ngày non xanh

Đem giận dỗi vo tròn đầy tóc rối

Có đôi lần lướt qua chực chờ được rơi vào đáy mắt

Mà bóng mình nghiêng, nghiêng mất buổi chưa tà

 

Giữa chúng ta đã không còn những nhụy hoa

Muốn rơi vào mênh mông để sinh sôi nguồn sống

Nước từ sông nào chia về đôi ngã

Dẫu hợp giữa biển sâu cũng tan bao nhịp cầu

 

Mỗi người đều đi đường ray trật nhịp bước

Từ thân quen về xa lạ trạm nhìn

Đất trời giữa bao la chọn nằm lặng thinh

Xoay mãi những guồng quay ngày mới

 

Chỉ có người náu nương ngày về trong chới với

Mong mang trong chiếc nắng lay lắt gọi tàn.

 

 

Chiếc bóng

Chiếc bóng theo người làm chiếc bóng của người

Đời vẫn như con sóng

Xô đẩy và mênh mang

 

Chiếc bóng nào trở về ôm ấp lại những ngón tay đã cô đơn

Vỗ về lên ghồ ghề tiếng thở cơn gió lung lay cả cơn mơ

Như những sợi tóc rơi giữa đường bơ vơ

Nỗi niềm như sương khói – chạm trời

 Đi đâu?

 

Đem câu cả mùa mà vẫn bọt bèo những câu chờ

Ở mà xa khơi như trùng điệp biển quanh mình

Chiếc bóng ru người trên noi giấc lặng thinh

Chiếc bóng về xoa dịu lại vết lằn đã rình rập để in vào dấu vết

 

Bồng bềnh đêm đưa tôi về qua cuối ngõ

Bóng ôm chầm

Vùng biên đau.

L.T.L