Đinh Vương Khanh – Tìm hạt mưa ngoan

173

Nghiêng

 

Chiếc lá rụng chao nghiêng

Chòng chành miền thương nhớ

Heo may về qua ngõ

Dường như mùa thu sang ?…

 

Em xõa tóc mơ màng

Nghiêng chiều hong ánh bạc

Ta như nai ngơ ngác

Lạc trong cõi mộng hoang.

 

 

Đẹp tựa ánh thu vàng

Nghiêng tình sa đáy mắt

Vàng ươm và trong vắt

Mộng nối dài miên man…

 

Nghiêng đời ta chếnh choáng

Tiễn người một chiều loang

Vết chân hằn lá cỏ

Thu xác xơ hoang tàn.

 

Nhà thơ Đinh Vương Khanh

 

Thu vắng em rồi

 

Vắng em rồi

Thu rụng lá nhiều hơn

Hoa cỏ cô đơn

Sương giăng ngập lối

Độc bước đường hoang

buồn lên vời vợi

Vắng bước em qua

Sỏi đá hoá dại khờ

 

Vắng em rồi

Mây lạc lối ngu ngơ

Heo may niệm

khúc tình ngờ nghệch

Nắng chợt phai hồng

Chiều buông nhạt thếch

Vọng gác đìu hiu

Mưa gõ nhịp ơ thờ!…

 

Vắng em rồi

Thu ngờ nghệch

chơ vơ.

 

 

Mưa ngoan

 

Ta tìm hạt mưa ngoan

Cài mi em ngày ấy

Dường như Thu run rẩy

Xót xa tiễn một người

 

Phận đời bèo dạt trôi

Em mãi xa ta rồi

Chút tình còn vương nợ

Biết bao giờ phai phôi ?

 

Chén đắng ru tình ta uống cạn

Cõi lòng hoang phế giữa chiều hoang

Chơ vơ cánh hạc miền xa thẳm

Chấp chới tìm quên phút nồng nàn.

 

Em hãy về đây đón Thu sang

Cùng ta đối ẩm dưới trăng vàng

Môi cài nụ đắm mùa khao khát

Nhấm nháp hồn ta mộng chứa chan.

 

Mưa ơi!

Rơi nhẹ kẻo Thu tàn.

 

Đinh Vương Khanh