Đỗ Anh Thư – Nẻo về một cội vô thường trắng tay

1030

Nhà thơ Đỗ Anh Thư

 

Hoàng hôn cuộc đời

 

Đem màu nắng nhuộm hoàng hôn

Chiều trôi qua áng mây buồn mắt em

Cuối trời – trăng đã gọi đêm

Đỉnh non sương trải lụa mềm khói giăng

 

Buồn 

 

Cái buồn lắm lúc vu vơ

Buồn đeo con chữ, bài thơ cũng buồn 

Đôi khi buồn chẳng ngọn nguồn

Chập chờn như cánh chuồn chuồn báo mưa 

 

Phù du

 

Đời người như cánh phù du

Lửng lơ tựa áng mây mù ngày đông 

Ước gì mình hóa hư không 

Làm cơn gió thoảng trên đồng lúa xanh.

 

Trần gian cõi tạm

 

Trăm năm chỉ một kiếp người

Trần gian cõi tạm khóc cười…mà thôi

Vô vi nếu có luân hồi

Xin làm mây gió vui đời lãng du

 

Trắng

 

Trắng trời, trắng đất, trắng mây

Cõi người bạc trắng tháng ngày phong sương

Dấu nhân sinh trắng dặm trường 

Nẻo về một cội vô thường – trắng tay !

ATĐ.