Đỏ hoa bùa ngải  – Thơ Trần Mai Ngân

593
Tác giả Trần Mai Ngân 

Đắm thuyền tình

Tháng Sáu trời hâm hấp nóng
Em nhớ mùi rơm khô nướng cá đồng vương trên áo anh
Trưa hôm ấy trời xanh, rất xanh

Và dòng sông cứ dùng dằng lười chảy…

Tháng Sáu mùa hè đỏ hoa bùa ngải 
Bỏ mê em đi về phía trái tim 
Cây cỏ vùi trong giấc ngủ im

Chỉ có đôi mình ngồi kể chuyện…

Em hỏi có phải là duyên, có phải là thương
Để tóc mai vấn vương – rời không đành, xa không nỡ
Ta xuống tàu về hai phía cùng trăn trở 

Đêm ngọt ngào tháng Sáu khắc vào tim

Tháng tháng, năm năm nhiều nhiều…. những lặng im
Anh không gìn giữ – em cũng đành buông bỏ 
Lòng còn thương mà không còn muốn tỏ

Nguội lạnh rồi ngôn ngữ hoá hư vô…

Bây giờ
Tháng Sáu không anh cũng không em
Bờ sông cũng lạnh lùng trôi chảy 
Có con sóng tràn đôi bờ nghi ngại
Đắm thuyền tình vỡ mộng của hai ta!

                                

Cô ấy…

Đã bao lần…
Anh muốn nói với em về… ”cô ấy”
Nhưng…
Cứ ngập ngừng nỗi sợ hãi trong anh
Tuổi năm mươi anh không ngỡ được rằng 

Tim rộn rã… tình yêu không nghĩ đến!

Rồi tháng năm dần qua như thắp nến
Cuộc tình xa thêm tuổi gấm thêu hoa
Với em, con… anh vẫn là chồng, cha

Nhưng trái tim đã chia thành lối rẽ

Có những đêm…
Em ngon giấc – anh nằm bên lặng lẽ 
Giấu tiếng thở dài… anh nhớ cô ta
Cố nụ cười mà ánh mắt nhòa xa 

Cô ấy nói: ta là điều không thể!

Và lần cuối rời xa nào đâu dễ
Nhưng quyết tâm… đến đi cũng âm thầm
Em ạ! Anh không lỗi cũng không lầm

Ngôi nhà mình vẫn màu hồng hạnh phúc!

Cô ấy xa… gửi lại lời cầu chúc
Cho chúng mình hạnh phúc đến trăm năm
Anh đau lắm nỗi buốt giá xa xăm

Như những vết dầm trong tim cứa máu…

Ngày tháng, tháng ngày trôi qua đau đáu

Ở trong anh mãi hình bóng cô ta…

T.M.N