Đỗ Thị Thanh Bình sau lưng xào xạc gió

999

21.12.2017-06:30

RỪNG CHIỀU

 

Đường rừng chiều vắng vẻ

Suối vẫn hát vẫn reo

Mặt trời lặn dưới núi

Bóng ai khuất sau đèo!

 

 

CHAO NGHIÊNG

 

Gió lạnh lùa khe cửa

Thao thức suốt đêm dài

Nhịp đời như cánh võng

Chao nghiêng những kiếp người.

 

 

BÃO

 

Bão lòng chưa đủ, trời thêm bão

Vật vã lao đao những phận người

Đất sụt, cây nghiêng, nhà tốc mái

Trẻ già nheo nhóc đội mưa rơi.

 

 

LẠC

 

Trái đất tròn mà ta vẫn lạc nhau

Đỏ mắt suốt đời chẳng mong gì gặp lại

Nếu dạo ấy chúng ta đừng khờ dại

Đừng giả vờ tránh ánh mắt của nhau.

Nhà thơ Đỗ Thị Thanh Bình

 

 

TRƯỚC CHÙA LINH PHƯỚC

 

Một chút tâm thành dâng cõi Phật

Trăm năm sương khói kiếp phù sinh

Non nước vơi đầy cùng bể khổ

Miệt mài bơi lội giữa mông mênh.

 

 

XÀO XẠC GIÓ

 

Tuổi già như chiều muộn

Trước mắt mịt mù đêm

Sau lưng xào xạc gió

Lá rơi rụng bên thềm.

 

 

LÊN DỐC

 

Lên dốc xuống đèo hơi thở gấp

Chân già run rẩy bước cheo leo

Cô gái má hồng giơ tay đỡ

Đà Lạt mù sương gió thông reo.

 

ĐỖ THỊ THANH BÌNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Xuân Trà lòng say trong lòng

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ trên con dốc lạ

>> Doãn Minh Trịnh chạy giữa khu vườn tràn ngập âm thanh

>> Xuân Trường nghe lòng mình lờ lợ biển trong sông

>> Lê Đạt độc thoại đoạn trường xanh

>> Sơn Ca làm tung cả gió đông

>> Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

>> Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

>> Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

>> Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…