Đôi cánh thời gian – Thơ Lương Sơn

64

Nhà thơ Lương Sơn

 

Đôi cánh thời gian

Tháng năm tan như trời biếc mây tan

Thời gian tan như biển biếc sóng tràn

Biển vỗ sóng xô bờ mãnh liệt

Như thời gian dượt đuổi thời gian.

 

Đêm buốt lạnh – thêm yêu ngày nắng ấm

Sau cơn mưa – nắng tỏa sắc cầu vồng

Thời gian đi qua, thời gian không trở lại

Đôi cánh thời gian bao la… bao la!.

 

Giữa mênh mông

Giữa mênh mông – non nước mây trời

Anh cùng em ươm trồng những hàng cây

Trên bãi biển – nghe sóng triều, biển gọi

Cây sẽ rợp màu xanh, sóng mãi mến yêu bờ.

 

Quên những bão giông, lo toan vất vả

Chúng ta yêu nhau thắm thiết trọn đời

Trồng cây, trồng người – sắt son chung thủy.

Tình đất, tình người năm tháng sinh sôi.

 

Với thời gian…!

Năm tháng sẽ trôi qua…

Hãy để nỗi buồn ở lại

Ta hãy cùng nhau đi tới

Những chân trời tương lai.

 

Đất nước Việt Nam mình

Ở đâu cũng thân yêu

Những mùa Xuân tươi hoa lá

Và hương thơm, quả ngọt.

 

Đất nước mình đẹp quá

Những ngọn núi biếc xanh

Mây vờn trên đỉnh

Mênh mang cùng biển sương.

 

Hoa đỗ quyên đỏ thắm

Hoa ban trắng lưng đồi

Mắt huyền nhung sơn nữ

Nhìn mây núi đơm hoa.

 

Trắng trong tâm hồn ta

Trà mi ươm nắng lụa

Bên hải đường kiêu sa

chen sắc đào hồng phấn

của Hà Nội hào hoa.

 

Người Sài Gòn hoan ca

với mùa Xuân đến sớm.

cành mai vàng đơm hoa

Hoa điêp vàng rực rỡ

trải thảm phố rộng dài.

 

Tản mạn với thời gian

Để nỗi buồn ở lại.

 

Việt Nam đất nước mình

Mùa Xuân còn trẻ mãi

Mùa Xuân còn khát vọng

Với Hạnh phúc Tình yêu…

 

Triết lý tình yêu

Em xinh thế – mà sao em mê mải

Suốt ngày trên đồng bãi, nương dâu

Em dệt lụa cho người may áo cưới

Để riêng tôi lỡ cả mối tình đầu.

   

Em

Em là Sắc đẹp cho anh chiêm ngưỡng

Em là Nhân cách cho anh giữ gìn

Em là Tình yêu cho anh đắm say

Em là Phẩm tiết cho anh quý trọng.

L.S