Đợi những vắng xa – Thơ Trương Công Tưởng

300

(Vanchuongphuongnam.vn) – Trương Công Tưởng sinh năm 1990 hiện đang sống tại Bình Định. Gia tài thơ ca của anh đã có hai tập thơ Ngồi gỡ tơ trời (NXB Hội Nhà văn – 2018) và Đợi những vắng xa (NXB Hội Nhà văn – 2021) cùng hai giải thưởng: Giải B – Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam 2019, Giải thưởng Cuộc thi sáng tác Văn học Bình Định mở rộng 2018-2019.

Đợi những vắng xa – Tập của thơ Trương Công Tưởng

Ở tập thơ Đợi những vắng xa vừa ra mắt, bạn đọc dễ dàng nhận thấy một tâm hồn nhạy cảm, dễ tổn thương và tha thiết với làng quê. Làng ai cũng có cánh đồng, đường quê, hoa cải, đàn bò… những trong thơ Trương Công Tưởng làng quê không chỉ có bấy nhiêu. Ở đó luôn có câu chuyện riêng mỗi nếp nhà, những “Người già phơi tuổi mình trên vách/ Bóng thời gian đổ phía sườn đồi”  “Người già âm thầm rủ nhau về đất/ Mang theo hồn làng và những trái tim đau/ Nếp vẫn chín trĩu nương không ai gặt/ Lũ trẻ lớn lên xuôi dốc chẳng quay về” – (trích K)Câu chữ nhẹ bẫng dường như chấp nhận thực tại nhưng nghe ra nặng trĩu tâm tư. 

Trong Đợi những vắng xa sẽ thiếu sót nếu không nhắc đến hình ảnh mẹ và tóc: “Tóc của những người đàn bà nửa đêm ngồi soi gương/ Trong gương không bóng người/ Chỉ hỗn mang ký ức”. Mẹ ngồi chải tóc, chải những muộn phiền, chải từ khi tóc còn xanh đến khi bạc, nhuộm vẫn dặn con một câu đã cũ: “Mỗi lần cắt tóc mẹ và em đều dặn:/ Hớt làm sao cho ra giống con người!”.

Mẹ không chỉ là đối tượng, mẹ chính là không gian, khi anh ra khỏi không gian thân thuộc đó, người tinh ý sẽ nhận ra ngay những vần thơ mất hẳn nhịp điệu tự nhiên, chậm rãi, gần gũi của một đứa con giàu tình cảm nhưng không giỏi tỏ bày.

Văn Chương Phương Nam xin trích giới thiệu một số bài thơ trong tập Đợi những vắng xa vừa mới phát hành của nhà thơ Trương Công Tưởng.

Link mua tập thơ trên Tiki

VCPN

 

Tóc

Một ngày thiệt buồn…

Buồn hơn những ngày buồn

Tôi tính ra tiệm cắt tóc thật ngắn

Nhưng vừa quay đi tiếng mẹ cứ vọng theo:

– Hớt làm sao cho ra giống con người!

Thế là tôi cạo trọc!

 

Mẹ tôi một đời thương tóc

Mẹ khóc khi nhìn quả đầu tôi trọc lóc

Bà mắng: Tổ cha mày!

Tôi thời im lặng…

 

Tôi bỏ mẹ ra phố

Đi theo những cô gái váy ngắn tóc vàng

Đầu tôi trọc lóc

nên mẹ không biết nắm níu ở đâu để lôi cổ tôi về

Bà thì không còn đủ sức…

 

Bà tôi một đời thương tóc

Dịu dàng nhu mì bồ kết hương nhu

Nghe tin bà bệnh tôi lén về,

 chỉ dám đứng nhìn vào trong từ hành lang bệnh viện

Dáng bà mỏng manh như chiếc lá cuối mùa

Tóc bà giờ cắt ngắn

Tôi đau…

 

Chiếc lá cuối mùa ấy rồi cũng rụng

Tôi sờ lên đầu mình tiếc những mùa xanh

Tôi thương bà, nuôi tóc lên trở lại

Mẹ đâu còn đủ sức níu tôi

Tôi tự quay về…

 

Một ngày thiệt buồn…

Buồn hơn những ngày buồn

Mẹ tôi ngồi nhuộm tóc

Mẹ hỏi: Làm sao giấu thời gian dưới những nếp nhăn?

Ngân 98 nhắn tin cho tôi: Phố đợi anh!

Tôi im lặng…

 

Tôi không ra phố nữa

Chọn sống tối giản và ở nhà với mẹ

Nuôi lại vóc con người

 

Tôi bây giờ cũng học đòi thương tóc

Tóc em thẳng mượt và suông

Tóc tôi thì xanh lại

Mỗi lần cắt tóc mẹ và em đều dặn:

Hớt làm sao cho ra giống con người!

 

 

Tóc rụng

Đêm khóc, nước mắt chảy vào cô độc

Mỗi khuya, mẹ thường bật dậy ngồi chải tóc,

tóc rụng lả lả thềm nhà

 

Chó sủa, sủa, sủa…

Người vẫn đi những bước hư không

 

Trăng treo nhành bưởi

Trăng ẩn vào ngực em

Ngực em thơm hoa bưởi

Ngực em nồng nàn những đêm trăng

 

Chó sủa, sủa, sủa…

Tóc rụng lả lả đường làng

Tóc của những người đàn bà nửa đêm ngồi soi gương

Trong gương không bóng người

Chỉ hỗn mang ký ức

 

Chó sủa, sủa, sủa…

Người cô độc đi về cõi khác

Chỉ mang trái tim khô

 

Nước mắt không làm hồi sinh những mầm xanh đã chết

Tóc của những người đàn bà vẫn rụng

Xuống long lanh mùa

 

 

Chợ Đồng Dài*

Mẹ tôi, một người ca cũ

ngồi rao bán tháng giêng bên góc chợ trầm

cây bàng xanh lên trong mắt người sắp đi xa

người quét chợ đã già, lưng còm, nheo mắt

 

Mùa xuân dìu người già xuôi dốc

vôi trầu còn thắm trên môi

chợ cũ hơn những nếp nhăn

mỗi lều quán trưng bày từng ký ức

 

Lũ trẻ lớn lên chưa kịp hẹn nhau

đã đi xa khỏi từng lời hứa

đã Tây đã Tàu đã Nam đã Bắc

đã quên dáng Mẹ ngồi khuya sớm khơi vơi

 

Lũ trẻ lớn lên tóc nhuộm mấy lần xanh

cũng không nhớ nổi bao nhiêu tiếng súng đã trút trên đồi vắng

bao nhiêu trận lụt, cây gòn bao lần trái

bao nhiêu cơn đau tạt khuôn mặt thời gian

 

Mẹ tôi, một người ca cũ

ngồi rao bán lãng quên bên những tượng buồn

những thân tượng làm thời gian ngưng lại

Đồng Dài thăm thẳm vắng xa

— 

*Đồng Dài : chợ quê lâu đời tại xã Ân Tín, huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định

 

 

Trước biển

Đáng lẽ bây giờ tôi đang ngồi chờ

những con tàu đang trôi về ngoài bãi

như mẹ tôi đã chờ

sóng đánh một đời tóc bạc

 

Mẹ đi biển một mình

giữa mùa hè biển động

cắt rốn mang tôi về giữa cơn giông

những người đàn bà đi biển không bóng dáng đàn ông

họ mang về những đứa trẻ trai lớn lên làm nghề biển

 

Có những con tàu cứ đi mải miết

lênh đênh không trở về

những người đàn bà vá lưới trong cơn mê

nỗi đau xanh um lồng ngực

mùa biển động họ thường ra bãi

một mình khấn vái mênh mông

 

Làng chài mỗi năm những đứa trẻ lớn lên

lại theo cha trên những chuyến khơi xa

mắt nối vào chân trời đang mở

mặc kệ gió giông sóng dữ chực chờ

 

Tôi ra phố đi tìm giấc mơ

những ngôi mộ gió vẫn thốc vào lòng mỗi mùa gió trở

mẹ tôi và những người đàn bà vẫn ngồi trước biển

vá lưới âm thầm

khấn vái mênh mông

 

 

Sông

nơi phù sa chảy qua mái tóc của làng

những đứa trẻ lớn lên da thơm mùi nắng

đàn bà cõng cả cánh đồng về nhà

trong giấc mơ đàn ông hừng hực ngực trần

quả dâu chín mọng khu vườn con gái

 

nơi ấy chỉ có nắng

nắng khô mái nhà bong tróc từng lớp rêu từ mùa mưa trước

tiếng cu gù mỗi sáng

người già ngồi ngoáy cơi trầu nhìn xa xăm lên ngọn tre cao nhất

con đường bụi đỏ cả thời gian

 

nơi ấy chỉ có mưa

năm nào cây cầu tràn lũ nối hai bờ cũng ngập đầy bùn đất

Thuận – bạn tôi, cô nữ sinh có đôi mắt trong veo đã ra đi theo dòng lũ cuốn

để lại những tờ giấy khen treo đầy tường nhà

ám ảnh chúng tôi suốt thời tuổi trẻ

 

sông bồi đắp phù sa

cũng bồi đắp trong lòng chúng tôi bao nỗi niềm khôn tả

như gió lạnh lùa vào lòng giữa đêm sâu

mỗi mùa lũ sông mang theo tiếng khóc

sông nói với đầu nguồn về những cơn đau

sông khơi mạch giếng trong

ai đi xa cũng nhớ ngụm nước mát mùa hè

bà tôi đèn dầu nón lá đi suốt những đêm dài

người già kể về thuở xa xưa

chúng tôi lớn lên trái tim hồn nhiên như cổ tích

 

nơi những mùa trăng sông đẹp như tiếng hát

ai gõ mạn thuyền dưới bầu trời đầy sao

sông lắng cả tiếng bom vào lòng ùng ục chảy

đôi bờ xanh che những người lính yên nằm

 

chiều nay tôi qua cầu nhớ Thuận

nhớ những vòng xe của tuổi học trò

nhớ ngọn đèn tắt bà tôi một mình dò dẫm qua sông

những bến bờ gọi tôi tha thiết

 

 

Làng

Đất vỡ ra từ đường cày
Cây lúa lớn lên từ hạt mầm lấm lem trong bùn
Hoa thơm từ đất

Ngày con cất tiếng khóc chào đời
mùa sen nở
ếch mơ hồ kêu sương

Những đứa trẻ lớn lên từ làng
đều mang đôi mắt buồn thăm thẳm
Làng Năng nghèo
cây lúa cong mình trĩu nặng

Đất làng hiền người làng hiền
con gái lấy chồng về bên kia sông
của hồi môn là cái nghèo
nỗi buồn mang theo từng câu hát

Những câu hát theo người làng về phố
đêm nằm gối tay thương những mùa trăng
sen vẫn nở giếng nước vẫn thơm
 mối tình đầu trong trắng

Người già bảo: Không đi đâu bằng sống ở làng
dẫu tiếng ếch có buồn xa vắng
Con thì tự thương mình bé mọn
cuộc đời toàn những quẩn quanh

Trăm năm làng vẫn đứng bên sông
Thăng trầm cùng mưa nắng

 

 

Cỏ mòn

Cha đừng hút nhiều thuốc 
Cha đừng uống nhiều rượu 
Cha đừng bước đi ngõ mới mà quên lối cỏ mòn
Tim mẹ rất đau

Mẹ
Mặt mộc
Một đời không biết phấn son

Mẹ
Tóc rối
Da thô ráp và bàn tay chai sần

Là lỗi của mẹ
Không biết giữ chồng 
Là lỗi của mẹ
Lỗi của những người đàn bà dành cả thanh xuân

                             để sống vì một người đàn ông 
Là lỗi của mẹ (lời thiên hạ bảo)

Mẹ
Không quen nói những lời đường mật 
Nhưng cho cha cả cuộc đời không chút tính toan
Cũng là lỗi của mẹ

Cha cứ bước đi ngõ mới
Mẹ vẫn dõi theo và đôi lần nhắc nhớ:
– Bảo cha mày đừng hút nhiều thuốc, đừng uống nhiều rượu…

Riêng mẹ vẫn cô đơn năm tháng cỏ mòn

T.C.T