Dương Vũ – chùm thơ dự thi qua vòng sơ khảo

52

Sài Gòn mưa đêm

 

Trong tiếng hát của hàng dầu gió già

Tháng tư Sài Gòn cả một trời hoa bay

Vỉa hè in đầy những đôi chân mốc bụi

Rất cũ

Hóa thạch

Từ thủa tràm đước giấc rồng

Nắng phong hóa cả chân trời

 

Sáng nay dưới tán me xanh vị nắng quên ngủ

Lũ ve cất giọng khoan đục bê tông

Những con mắt vẫn ủ mầm tuổi thơ lam lũ

Xa tít mấy chặng mây bay phương Bắc

Tường vi mấp máy những lời tỏ tình ngốc nghếch

Hố đen của bầy ký tự tự động xếp vần

 

Tôi ghét cô đơn

Tôi hay nói dối

Sài Gòn như em

Luôn ở trong mình mà không với tới được

Sài Gòn và tôi sa mạc từ thủa người đi

Tháng Tư bất chợt mưa đêm du lễ

Ngày chiến thắng sao người không trở về

Ảnh minh họa

Khúc hát nhập cư

 

Theo những vết chân nhập cư bụi bặm

Cháu đã đến đây rồi ông

Nơi ông hóa cánh chim thiên di cõng nửa gia đình đi tìm bình yên hạnh phúc

Năm 56

Khóe mắt cay dời bỏ nơi chôn rau cắt rốn phương Bắc đỏ ngời

Kiếp thương hồ chông chênh con thuyền trôi

 

Ông bắt đầu bằng những buổi sáng

Bán than tổ ong

Bán cà rem

 

Cạo mủ cao su

Kim hoàn…

Cuộc mưu sinh bằng mồ hôi nước mắt kẻ tha hương

Không có gì là dễ dàng khi đã bàn tay trắng

Trên vai là cả gia đình

Trĩu nặng một giấc mơ hướng sáng trong bóng tối

 

Theo những vết chân nhập cư

Cháu nối gót ông đến Sài Gòn để tìm kho báu

Giấc mơ cho cháu ông tạo bằng những câu chuyện kể

Sự kì thú của xứ sở ngà ngọc biết cười

Ngọn lửa đèn khò thử vàng nung ý chí

Chẳng biết từ khi nào ông thêm lần nữa thành công

 

Ông và cháu

Những kẻ nhập cư

Chưa nói hết lời cảm ơn

Sài Gòn ban cơm ăn áo mặc ấm no hạnh phúc

Khi những buổi sáng uống cạn bình minh luôn bắt đầu trong cháu ông ơi…

 

Hải lưu ấm

Xưa đất hoang vu sú vẹt

Vẹm trai ốc làm bạn với sếu cò

Sóng xô mặn bao đời lở bồi nhân nghĩa

Sáng bừng bán đảo Đông Dương

 

Từ thượng nguồn đại ngàn cao nguyên đỏ thắm

Thác suối nghìn năm hoài vọng hội biển Đông

Ngã ba sông sáng bừng hào khí mấy ngàn năm Lạc Việt

Sài Gòn lấp lánh viên ngọc rồng

 

Em cùng tôi tan vào dòng hải lưu ấm

Hòa chung nhịp trái tim biển trời

Cho cao ốc vươn mình chạm mây trắng

Ấm ấp ánh đèn thành phố êm ả bên bờ Chín Rồng

 

Lời hiệu triệu sáng bừng gươm báu

“Các Vua Hùng đã có công dựng nước”

“Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”

Hải lưu chảy ngầm mạch ấm

Lên xanh tươi bờ cõi Lạc Hồng …

 

Thủy triều dâng

 

Quay về được không

Ôi những tháng năm thanh xuân đi lạc …

 

Đêm nằm nghe sóng trăng vỗ nhám chân cầu

Vỉa hè cà phê lá khô rơi cho hồn thơ mọc cánh

 

Thủy triều dâng tím chiều

Giấc mơ phồn hoa của những kẻ nhập cư

Giấc mơ nào cũng thơm ngát chân quê phèn mặn

Đứa chọ chọe giọng miền cát trắng nắng gió Lào

Thằng ngọng líu ngọng lô Bắc Bộ phù sa

Đứa phóng khoáng miền Tây sông nước

 

Quay về được không

Buổi sáng chung nhau hơi thuốc cụng ly cà phê lót dạ ổ mì

Tối ngồi vỉa hè dăm trái ổi cóc xoài với chai rượu đế kể chuyện quê

Những câu chuyện không cuối không đầu

Rượu vào lời ra như là hát liêng biêng

 

Để rồi lặng lẽ chìm vào im lặng sau mỗi kết thúc công trình

 

Sài Gòn cứ thế mà cao thêm tráng lệ phồn vinh

Lũ bạn Bắc Trung Nam như những con cá đi lạc rồi trở về nơi sinh thịnh

Thuỷ triều dâng tím chiều

Sau bao năm tay vẫn trắng tay quê

Chiều đắng hoàng hôn

Tự nhiên muốn nhậu rượu đế với cóc ổi cóc xoài

Bọn bay ơi

Quay về được không ngày xưa …

D.V