Đứt ruột con tằm, nong kén, câu ca – Thơ Võ Văn Trường

179

Tác giả Võ Văn Trường

 

Thôi hết tìm nhau

Rồi sẽ có một ngày mình hết tìm nhau 

Mưa rồi sẽ thôi rơi trên sông

Mưa rồi sẽ không về đêm đông

Mưa rồi sẽ ngưng thôi buồn vương

 

Ta đón tháng bảy thả bay những bông hoa cỏ may thơ ngây

Nhìn cầu vồng bảy sắc sau mưa

Thuở nào đâu Ngưu Lang – Chức Nữ

Vẫn biết hợp rồi sẽ tan

 

Ngày xanh xao mây bay

Những cọng hoa cỏ mang tin thư về trời

Báo dưới trần gian không còn ai yêu nhau gian dối

Để hương hoa và nỗi buồn không phải ướp niềm đau

 

Rồi sẽ có một ngày mình hết tìm nhau

Ngày rồi sẽ nắng vàng như lụa

Có con chim lẻ bầy bay về ngôi nhà màu tím

Khu vườn ánh lên sắc cô đơn, ô cửa sổ màu hồng

 

Rồi sẽ có một ngày mình hết tìm nhau

Giấc mơ ấy, em về không báo động

Triền sông xanh xưa tiếng thoi đưa kỷ niệm

Đứt ruột con tằm, nong kén, câu ca

 

Rồi sẽ có một ngày mình hết tìm nhau

Những mùa Ngâu xin thôi nhớ nhau.

 

 

Bên trời hư ảnh 

Có tháng năm chợt dài ra như tóc

Chợt lòng vòng và chợt xanh xao

Đâu chốn cũ thuở ngày yêu mến

Hai mấy năm rồi câu từ tạ về đâu

 

Có tuổi tác rong rêu làm chứng tích

Mùa tàn canh vọng lại cả cơn buồn

Vọng lại cả tiếng mưa, dài hơn hồi chuông đổ

Sóng gió ba đào, bờ mi ấy rất xanh

 

Lời ước hẹn kiếp ba sinh nông nỗi

Đâu chốn Từ Đàm, Từ Hiếu (*)… để từ ly

Đâu mùa hạ cả bên trời hư ảnh

Đá Bạc (**) thương nhau người nỡ phụ người

 

Thời gian nhánh tình sầu cỏ úa

Vương phủ rêu phong như mối u hoài

Như môi mắt hôm mưa về Thượng Tứ (***)

Giăng mắc tình sầu ai có thấu chăng

 

Hàng cây ấy chiều xưa thành cô lữ

Trút xuống dương gian những chiếc lá vô thường

Thành ký ức sông Hương – núi Ngự

Thành vết thương cầm cố khúc Nam Bình.

(*)(**) (***) Địa danh ở Huế

 

 

Cơn mưa tháng sáu 

Bất chợt chiều nay, cơn mưa tháng sáu

Xô người về cùng dĩ vãng buồn tênh

Bên hàng cây chôn chân kỷ niệm

Và tiếng ve sau cùng rớt lại phía đơn côi

 

Muốn nói thật nhiều, ngày tháng thân thương

Đã từ giã âm thầm lặng lẽ

Cả nhỏ nữa, bỏ tôi đi rất vội 

Nông nỗi câu thơ xin gửi lại cho mình

 

Tháng sáu, hình như Dã Quỳ Tây Nguyên bắt đầu rạo rực

Những sắc vàng thả hồn theo triền núi Lang Biang

Đôi mắt Pleiku biển hồ… mê hoặc

Cho anh đắm thuyền từ bờ bắc sông Gianh

 

Tháng sáu mùa thi, tiếng hát về nối tiếc

Đồng Khánh em đi bữa ấy tan trường

Không từ giã bóng cổ thành nguyệt tận

Thiên Mụ hồi chuông tan dưới mái hiên đời

 

Anh hình dung có một người đàn bà đi trong mưa

Mưa chợt ướt trái tim thời con gái

Mưa bồi hồi ký ức ngày xưa

Ai chưng cất đớn đau… giọt nắng

 

Anh hình dung nước mắt mưa mặn đắng

Khỏa lấp đầy tháng sáu hoang vu

Khi những người đàn ông vây quanh cuộc đời em nhan sắc

Họ bắt đầu già đi như kỷ niệm.     

V.V.T