Em giấu anh vào tóc đêm – Thơ Nguyệt Vũ

115

Nhà thơ Nguyệt Vũ 

Chiều muộn 

Em một mình đơn côi

Ngơ ngác giẫm vào chiều đã muộn

Xào xạc lá vàng

       đêm rơi xuống

               ngày bình yên.

 

Ký ức xa rồi, ngoan nhé… trái tim

Mong manh quá như chưa hề đổ vỡ

Ở nơi nào khung trời bên cửa sổ

Ngày bồng bềnh

 

Bài hát bình yên

Trái tim bình yên

Con đường bình yên

 

Em giấu anh vào tóc đêm

Lơ đãng đếm bước chân mình trên phố

Chẳng nhớ nổi bao nhiêu bước nữa

Anh
bồng bềnh…
trong em!

 

Đừng…

Đừng…
ném sỏi
xuống mặt hồ tĩnh lặng
Trái tim tôi chưa yên ổn bao giờ

Đừng thổi sáo một mình trên đồng vắng
Tôi
đứa trẻ mục đồng… vốn đã rất ngẩn ngơ

 

Đừng xáo trộn
hoàng hôn bằng bếp lửa
Cuối ngày day dứt cháy khôn nguôi

Đừng…
nói với Em
bằng giọng nói bồi hồi.
Em chẳng chịu được đâu lao đến bên anh mà nức nở.

 

Xuân 

Người đàn bà trong em đã ngủ yên rồi
Bất chợt thức bởi mùa non nõn lạ
Vầng trăng xanh và dòng sông êm ả
Lại bồi hồi lại rạo rực yêu

Em đã lơ ngơ lạc lõng những buổi chiều
Bất chợt chạm nụ cười anh chàng hoàng tử ngang qua vườn cổ tích
Trái tim ngày u tịch
Chợt bừng lên tia nắng phiêu diêu

Người đàn bà trong em đã ngủ quên
bất chợt hót chú chim sâu nho nhỏ
Bên cửa sổ phím đàn piano bỏ ngỏ
nốt nhạc khẽ ngân lên 
mùa xuân đang dâng hương

Trái tim tuổi hoa niên
Lại náo nức mùi thơm cỏ dại
Giọt sương trên môi
trong vắt
phấp phỏng mùa xuân.

Và trong tim có suối nhạc trong ngần
Người đàn bà xuân thì bừng lên khao khát
Như lời bài ca chưa được hát
Đêm ngập ngừng bung cúc ngực tròn căng

 

Sợi nhớ

Sợi nhớ làm bằng gì hả em?*

 Sợi nhớ được làm bằng em,

mùi thơm,

thân thể.

Sợi nhớ được làm bằng anh

vồng ngực đàn ông căng tràn sức trẻ

ôm em trong vòng tay ghì siết nào hơn thế

nỗi si mê, say đắm, cuồng điên.

Sợi nhớ được làm bằng đêm

man dại

Sợi nhớ được làm bằng hoa hồng thơm

căn phòng ngập tràn tình yêu và ánh nến

Sợi nhớ làm bằng ngày lơ ngơ chợt đến

Biến hững hờ thành dịu ngọt đê mê.

Sợi nhớ làm bằng hơi thở

Vòng tay anh đắp giấc em nồng

Bờ môi hồng vô tình cắn nhẹ

giấc ngủ chẳng về quay quắt nhớ òa đêm.

N.V

* Thơ của Đoàn Văn Bình