Em giờ… – Chùm thơ của Lưu Lãng Khách

174

(Vanchuongphuongnam.vn) – Em giờ trôi nổi thuyền tình/ Lênh đênh câu nhớ dập dình chữ yêu/ Còn cho nhau được bao nhiêu/ Mưa khuya hiu hắt gió chiều ngẩn ngơ/ Anh giờ cố quận trơ vơ/ Lối về lạc mất vần thơ học trò.

Em giờ…

 

Nửa đời xuôi ngược buồn căm

Ba mươi năm lẻ về thăm mái trường

Thăm người bé bé anh thương

Thăm thầy thăm bạn dễ thường gặp nhau

Anh về lột nắng hàng cau

Dán vào cái thuở ban đầu đã xa

Em giờ phố thị xa hoa

Bỏ quên giếng nước cây đa mái đình

Em giờ trôi nổi thuyền tình

Lênh đênh câu nhớ dập dình chữ yêu

Còn cho nhau được bao nhiêu

Mưa khuya hiu hắt gió chiều ngẩn ngơ

Anh giờ cố quận trơ vơ

Lối về lạc mất vần thơ học trò.

 

Màu nắng cũ

 

Anh lại đứng bên hiên mùa hạ đó

Khi hè tô môi phố nhỏ lâu rồi

Thấy phượng thắp lung linh màu nắng cũ

Cung đàn chiều đâu nước mắt em rơi

Màu nắng cũ có anh đàn em hát

Có ve ca phượng thắp lối em về

Có gió hạ mơn man làn tóc mộng

Có mắt buồn rơm rớm lệ mùa thi

Màn chiều bỗng hừng lên màu nắng cũ

Khi anh quay về đếm lá sân trường

Nghe xanh rụng như lấp tình ngăn cách

Thấy vàng rơi chừng trọn nghĩa yêu đương

Em ra đi bốn mươi mùa hạ nhỉ ?

Ngày trắng đêm đen chiều tím mãi lạnh lùng

Trời dệt nhớ đâu trên cành phượng vĩ

Thấy em miền hư ảo đứng bâng khuâng

Màu nắng cũ hồn nhiên trong trắng quá

Đêm thâm tâm hoa nắng vỡ rơi đầy

Thềm dĩ vãng đưa anh về tuổi ngọc

Vén rêu mờ nâng áo lụa tung bay

Vịn nắng cũ anh đi vào quá khứ

Tay run run e ấp thuở sơ đầu

Từ xa thẳm em khoác thời thiếu nữ

Trước bến cuối cuộc đời như ái ngại tìm nhau…

 

Hạ bâng khuâng

 

Xa quê bao năm!

Chiều hạ vàng anh lang thang phố cũ

Mênh mang thâm tâm

Lời thì thầm thương ngân trên liễu rũ

Mây trôi bâng khuâng

Dường hạ cuối như đang quay về

Đời phiêu lãng chao nghiêng câu thề

Phượng tan tác, ve than não nề

Ngày xưa hỡi! Yêu nhau là thế. Mà sao?

Qua bao nhiêu năm!

Màu phượng nào vẫn tinh khôi trang vở

Cho em xa xăm

Tình lụa là vẫn đê mê bỡ ngỡ

Bên hiên đơn côi

Mùa hạ cuối ai mang đi rồi

Chiều nay bỗng du miên bên trời

Trường xưa áo trinh nguyên em ngồi. Người ơi!

Về đi tình hỡi!

Còn đây khi hè tới

Tóc ngang vai môi mắt buồn vời vợi

Đừng quên người ới!

Ngày xưa hè cuối

Dáng thơ trinh những ngại ngùng nghẹn lời

Giờ không còn nữa!

Tình xưa dâng rực lửa

Mãi  yêu ru lối mộng nào ngọt ngào

Đường quê một bóng!

Hè như đợi ngóng

Đổ bâng khuâng xuống chiều vàng đường làng.

Nhớ người!…

L.L.K