Em giờ vá áo cho ai – Thơ Hà Ngọc Hoàng

1031


Tác giả Hà Ngọc Hoàng.

Nước mắt nơi chợ tình

Thôi em đừng khóc nữa 
Mây buồn lắm em ơi 
Chia tay ngày kiêng gió
Nước mắt hòa mưa rơi
Thôi em đừng khóc nữa 
Chớp mi nhoè mắt cay 
Giọt lệ lăn trên má
Đồng Văn chiều em say
Thôi em đừng khóc nữa 
Hạt sương tan trong đất
Nhoè trong nắng ban mai
Tâm hồn xưa anh cất

Thôi em đừng khóc nữa 
Suối có nước mắt em 
Thả trôi theo ký ức 
Chạm vào sợ lên men
Thôi em đừng khóc nữa 
Bản làng cũng nhớ em 
Con suối cũng nhớ em 
Ủ tấm lòng không tên
Thôi em đừng khóc nữa 
Chợ tình giã bạn rồi 
Tiếng khèn xưa anh thổi 
Mang nỗi buồn đem phơi

Đắm đuối sông quê

Người về vắt mảnh trăng khuya
Cánh màn khép lại giờ chia tay rồi
Cửa nhà ấm lạnh đơn côi
Người về xứ ấy để tôi canh dài

Em giờ vá áo cho ai
Quần tôi đứt chỉ khóa cài một bên
Ở đời dễ gặp khó quên
Cánh mười năm vẫn nhớ tên tình đầu

Ông tơ se chỉ bắc cầu
Se nhầm cầu gãy sông sâu ai mò
Đã qua mấy kiếp tò vò
Có người khác trở con đò qua sông

Sáo kia đã nhốt vào lồng 
Vụng tay để hở em không thấy về
Trách chưa đi hết đam mê
Cho em đắm đuối sông quê với mình

Yêu thời đổ quán xiêu đình
Nhưng giờ nghĩ lại thì tình đã bay.

Đồng tiền bát gạo 

Cuộc đời sao lắm gian nan
Mồ hôi chảy giọt cho tan chợ chiều
Túp lều võng gió liêu xiêu
Hũ cơm đã cạn sớm chiều nuôi con

Võng tre kẽo kẹt đến mòn
Bàn tay trai sạn nửa còn xạm đen
Có nhà còn thắp dầu đèn
Điện kia chưa tỏ sang hèn bận chi

Bữa cơm thường độn khoai mì
Ăn cho no bụng để đi đánh hà
Gặp hôm trời nổi phong ba
Trời mưa ướt sũng cả nhà ôm nhau

Người không dám ốm dám đau
Chỉ vì bát gạo xếp sau đồng tiền.

H.N.H