Em là lúa xanh reo vui – Thơ Đặng Phúc Minh

1086

Nhà thơ Đặng Phúc Minh

Mẹ ơi  

 Mẹ mất rồi!

Con không mua đòn bánh tét miền Nam khi qua bến Bắc

Vợ con thường nhắc:

Mẹ thích bánh tét rền, xanh, nhân đậu.

 

Mẹ mất rồi!

Con tôm vàng tươi rói vẫn nằm trơ

Bạn bè con còn biết.

 

Mẹ mất rồi!

Con cá khoai tươi xanh không ai hỏi

Quả na dai mắt mở dõi tìm ai

Các cháu thường nhắc

Bà thích na dai mắt mở.

 

Hôm nay trăm ngày mẹ

Con bàng hoàng đã mất mẹ, mẹ ơi!

Tiếng ru

Em là tiếng chim ban mai
Tiếng ru hồn người
Tiếng ru vào đời
Thắm tươi!
 
Em là lúa xanh reo vui
Lúa xanh mặt trời
Lúa xanh tình người
Dấu yêu!
 
Thương em thì xin nói rằng thương
Ví em như lúa, chim vang hổng màng
 
Em là suối thơ reo vang
Suối thơ ngọt ngào
Suối thơ dạt dào
Mến thương!
 
Em là bóng trăng đêm thanh
Bóng trăng dịu hiền
Bóng trăng thần tiên
Ôi thương!
 
Thương em thì xin nói rằng thương
Ví em như suối như trăng hổng màng.

 

Liên tưởng

Anh hỏi em:

Vận tốc nào nhanh nhất?

Em trả lời:

Ánh sáng anh ơi

Ba trăm ngàn ki lô mét một giây

Gây chấn động kinh hoàng khi ta đến

Đúng chưa anh?

Anh yêu dấu của em.

 

Em nói đúng

Mới một phần nói đúng

Còn theo anh

Ánh sáng vẫn chưa nhanh

Vẫn phải mất một thời gian

Để lướt hết một không gian

Từ trái đất đến mặt trời ý ngoài tám phút

Rồi một vì sao ở gần ta nhất

Bốn năm sáng có khi hơn thế nữa

Lại có những vì sao chưa chiếu tới ta

Tuổi trái đất đã ngoài bốn tỷ

Cho anh nói phần anh suy nghĩ

Anh yêu quá!

Em ơi

Anh yêu quá!

Yêu con người

Yêu cuộc sống hôm nay

Và yêu mãi mối giây liên tưởng

Nó đi nhanh hơn ánh sáng em à.

Bằng liên tưởng ta trở về tròn quá khứ

Bốn ngàn năm lịch sử sáng từng trang

Bằng liên tưởng ta đến với ngày mai tươi sáng

Mỗi bước đi phơi phới dựng tương lai

Bằng liên tưởng

Anh đến với em không mất thời gian

Dẫu em có bị đại bàng nào bắt cóc

Đưa em đi hút bóng cuối chân trời.

 

Bằng liên tưởng

Em trở về trong khoảnh khắc

Hát bên anh, ôi khúc hát ban đầu

Hơn ánh sáng đó là liên tưởng

Chịu chưa em?

Em yêu dấu của anh.

Đ.P.M