Em là sợi nắng qua sông rộng – Thơ Nguyễn An Bình

603

Nhà thơ Nguyễn An Bình

Chuyện của mười năm

Mười năm nở đóa vô thường

Tôi đi tìm lại con đường đã qua

Ngày nắng dội – Tối mưa sa

Chiều dông bão tới phong ba kiếp người.

 

Mười năm gió dập sóng nhồi

Lô nhô ghềnh đá bãi bồi chân mây

Góc rừng chim vụt cánh bay

Ngày sau còn nhớ tóc mai – rất buồn.

 

Mười năm tìm một dòng sông

Trôi mang ký ức neo lòng bến quê

Ai đi thuở ấy chưa về

Để tôi đứng đợi bốn bề cỏ lau.

 

Mười năm mộng cũ đã nhàu

Bánh xe thổ mộ lăn đau vết đường

Tìm đâu lạc ngựa chiều sương

Nhịp đời quạnh quẽ cố hương trùng trùng.

 

Mười năm dị mộng lạ thường

Biết đâu duyên khởi mà mừng gặp nhau

Cỏ rong rêu – úa bạc đầu

Trông theo cánh hạc gọi sầu núi xa.

 

Mười năm sóng cuộn giang hà

Nông sâu em có bước qua – chuyện mình

Con tằm nhả sợi hồi sinh

Tàn tro còn ấm mối tình phù dung.

 

Mười năm rũ cánh thiên đường

Mười của mười – chỉ trăm năm thôi mà

Sao lòng còn đắm phù hoa

Thả trôi đâu bể mặc tà huy bay.

 

Đỗ Quyên Khóc trong mưa

Em hãy nhìn vào mắt anh thật kỹ

Để thấy nỗi buồn lặn dưới vực sâu

Trên vách đá rong rêu đầy mộng mị

Trôi qua kiếp người bao cuộc bể dâu.

 

Lại nhớ em – những cơn mưa Đà Lạt

Nhớ con đường hồng nhuộm áo đỗ quyên

Nhớ phấn thông bay buổi chiều gió hát

Nhớ dấu chân người trên cỏ thật êm.

 

Em hãy nhìn vào mắt anh thật kỹ

Nhớ tiếng chuông ngân vọng khúc tình buồn

Tôi gọi đỗ quyên trong mơ tiền kiếp

Chợt hóa thành chim lạc giữa ngàn hương.

 

Phố ở trong rừng hay rừng trong phố

Sương ở bên nầy lạnh buốt bên kia

Phải chi giấc mơ biến mình hóa đá

Mấy ngón tay hiền không nỡ rẽ chia.

 

Em hãy nhìn vào mắt anh thật kỹ

Chợt  thấy ai về xanh lá thu xưa

Hay chỉ một người hình sương bóng khói

Đỗ quyên gầy đứng khóc dưới cơn mưa.

 

Khi ngồi chờ nắng lên

Ngày mưa – Ta ngồi đợi nắng lên

Từng giọt mưa tan chảy quanh  thềm

Vô tình mưa suốt từ năm trước

Ta lại chong đèn ngủ dưới hiên.

 

Có lẽ mưa nhiều hơn ta nghĩ

Nên nắng âm thầm ngủ rất sâu

Ta ngồi thức trắng soi mộng mị

Thương mắt người đẫm ướt đêm thâu.

 

Rộn tiếng trống trường – em có nghe

Ríu rít chim sâu gọi qua hè

Nhớ bước chân người sao xa quá

Vai có còn – vương mấy lá me?

 

Ngồi nghe thác đổ trong lòng núi

Sông đi uốn khúc tắm mây mù

Chỉ thấy chuồn chuồn vừa chớp cánh

Cuộc tình bỗng chốc hóa thiên thu.

 

Em thành sợi nắng qua sông rộng

Nụ hoàng hoa đâu nở bên người

Mưa trăm năm buồn trôi như bụi

Lạnh một kiếp người – nắng có rơi?

 

NGUYỄN AN BÌNH