Em mắc nỗi nhớ vào nồng nàn tiếng chim – Thơ Nông Tử Lệnh Anh

35

Nhà thơ Nông Tử Lệnh Anh

 

Đằng sau buổi sớm 

Tặng Huyền

Em mang giàn nắng sớm về Hà Nội

Để sương lòng hồ ngẩn ngơ giăng bối rối

Xa thì mong mà gặp nhau thì vội

Hối hả Đập Tràn ào ạt đến lặng im

 

Em mắc nỗi nhớ vào nồng nàn tiếng chim

Để anh ra ngẩn vào ngơ vấn vương vướng víu

Bìm bịp kêu đầu nương âm trầm rơi ngượng nghịu

Gài nặng trĩu chiều vàng trong tiếc nuối nôn nao

 

Rừng bạch đàn bên kia Bản Lau đam mê đọc khúc xôn xao

Tan vào đêm mông mênh bồng bềnh im ả

Và vầng trăng trang trại bên này đã lên đến lưng chừng mà còn run run quá

Nụ cười chìm xúng xính sóng hồ xanh…

 

Cô gái chỉ lưu giữ dại khờ 

Tặng X – Nữ Thương Binh

Người ta giầu đôi con mắt

Người ta khó đôi bàn tay

Trước mắt em bây giờ là bóng tối phủ dầy

Và cánh tay đã chia lìa bàn tay

 

Em đã mang cả Đời Người Ánh Sáng

Cùng đồng đội làm nên chiến thắng

Em để lại chiến trường cả đôi bàn tay

Để có bàn tay nắm chặt bàn tay

 

Vất vả lo toan nặng trĩu vai gầy

Em được nghỉ mà sao không chịu nghỉ

Bao bạn bè cùng trường đã học lên tiến sĩ

Em mảnh mai làm viên đá lát đường

Chỉ lưu lại dại khờ cho đồng loại lợi khôn

 

Tay em đâu mà vẫn đổ mồ hôi

Mắt chìm xót xa mà vẫn rơi nước mắt

Em vật lộn xô bồ phía chân bờ thấp nhất

Kịp giữ gìn nhân nghĩa chín tầng cao…

N.T.L.A