Em nghiêng gánh qua mưa – Thơ Hoàng Nguyễn

159

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

Phía bão

Em về bỏ nắng mình tôi

Nên quê nay lại sụt sùi mưa giăng

Nón cời – áo mỏng lạnh không

Nhà toang hoác gió, ruộng – sông – nước đầy

 

Mái nghiêng lạt níu mi gầy

Phải chi buộc giữ mãi ngày còn nhau

Bão tình em chống vào đâu

Để lòng ngập úng, chìm câu thơ buồn.

 

Phía núi buồn

Nghe vỡ giòn

nhánh lá khô phía núi

giật mình ta đang ngủ phố kia mà…

em đã khóc thật nhiều sau vách đá

nhện ngừng giăng

ngang mắt nhánh tơ thưa

 

Em về chiều

em nghiêng gánh qua mưa

chân còn núi lòng đã lo bếp lạnh

em ủ tro

sao lòng mình không ấm

khói bao ngày un mãi tóc thôi xanh

 

Ta chậm hoài

ngày tháng nối nhau nhanh

tình lửa ngút mà hẹn xưa cứ lỡ

không dám đợi

Hoa trước nhà thôi nở

em sao mong mưa tạnh với trời trong.

 

Phơi miệng cười lên dây đau

miệng cười ta phơi dây đau

một bên em níu

một đầu đời căng

gió lau qua mắt nhọc nhằn

phía sau khô một vết mằn mặn phơi

 

dùng dằng chi nữa – cuộc chơi

ngửa tay bụm trắng tóc rời rưng rưng

thôi xin

mệt lắm

ta dừng

miệng cười phơi chút

xin đừng chớp mưa.

H.N