Ghẹo cô hàng xóm – Thơ Đinh Vương Khanh

240

Tác giả Đinh Vương Khanh 

 

Ghẹo cô hàng xóm

Hỡi nàng xuân thắm ngọc kiêu sa!

Sát dậu, ven rào sao cứ xa?

Lặng lẽ đi về em chiếc bóng

Âm thầm xuôi ngược một mình ta

Ghen tuông hờ hững phai màu lá

Hờn dỗi ơ thờ nhạt sắc hoa

Thuyền đã neo rồi duyên lỡ vậy

Kiếp sau hữu ý nguyện chung nhà.

26/8/2014

 

Khoảng trời mếm thương 

Bên hiên thoáng thấy em cười

Nụ xuân rạng rỡ trao người em thương

Cớ sao tôi cũng vấn vương?

Cô hàng xóm ấy dễ thương thương là…

Đành rằng cười với người ta

Để tôi nhìn thấy ấy là trao tôi

Hồn phiêu lơ lửng đâu rồi

Người bên ấy ngỡ sánh đôi bên này

Đêm về giấc mộng thêm say:

“Anh ơi! Em vẫn ngày ngày nhớ anh”

Dường như trong đáy mắt xanh

Có tia tình tứ em dành cho tôi

À thì… tôi đoán vậy thôi

Với tôi bên ấy – khoảng trời mến thương.

11/2020

Đ.V.K