Giấc mơ bập bềnh trên biển những lâu đài – Thơ Bùi Minh Vũ

468
Nhà thơ Bùi Minh Vũ 
 

 Tiếng sóng trong như đời em 

Anh có thể thiếu ăn nhưng không thể thiếu tiếng sóng trong như đời em. Những vốc cát trong tay đêm trăng trắng bãi bờ. Em từng sợ con ma đói không chân. Anh từng sợ một ngày không có bóng em nghiêng bên bờ sóng vỗ. Chúng ta biển âm thanh trong veo. Ru anh giảng đường đưa em vào tuổi thần tiên. Mở vào cánh cổng mẹ chờ. Anh hát thầm. Con sóng ngửa cổ bạc đầu. Anh run giọt trăng nhảy. Tiếng sóng lòng đời vời vợi em ơi. Xác sóng tan nhập hòa tan sóng dậy. Anh thấy hình hài em biếc sóng. Trong cơn say sóng nồng. Anh sống bãi bờ tiếng sóng ăn đêm. Tấm đệm cát trắng trăng vàng sóng. Có mùa xuân chưng diện má hồng
Nơi nào em đi qua chiều không anh ngồi dưới mũi ghe, mùa không cá, sách vở bạn thầy tựu trường xa lắc, tay cầm tay mắt đứt khúc ưu tư con sóng nát bờ, thuyền bị cản ngăn lưới chài thu gôm, anh ngồi nơi bến mù xa chờ đợi, thấp thỏm, anh vo tròn anh. Sao người ta muốn dí bắt con sóng? Muốn sơn lại màu của biển? Muốn đào mồ dưới đáy biển Đông? Sao người ta muốn giải phẩu đôi mắt cá? Anh biết mình phải làm gì. Nếu có ngày con sóng quê bị băm vằm thành thức ăn công nghiệp, biển bị băm vằm tiềm thuốc bắc, láng giềng băm vằm quay điêu ngoa, em đừng nhắm mắt trước băm vằm hữu nghị, đôi mắt bầu trời sáng soi hé ra những chàng trai, trông như Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Quang Trung. Anh có thể thiếu ăn nhưng không thể thiếu tiếng sóng trong như đời em. Thật thà cát trắng những con còng gió dương mắt nhìn kẻ lạ. Những bãi dương miền Trung thẳng hàng lá chắn. Những con sóng lông nhiếm. Những chiếc lai quần rách chưa kịp vá. Chỉ có một cửa. Hai cánh cổng Hoàng Sa Trường Sa khép lại. Ngày vật vờ khóc hoang dại. Những bóng ma tăm tối bùng nhùng uống thuốc kích thích quá liều. Nhào vỡ trăm chiến thuyền. Em không thể rời anh không thể xa chúng mình con sóng cao tận mây.
 
Ngàn năm, ngàn năm sau nữa
Tiếng sóng vô tư chưa hề nhắm mắt.

Tình yêu


Tình yêu

Nếu bị chôn vùi

Tôi sẽ vứt mình vào lửa

 

Tình yêu

Nếu bị chôn vùi

Tôi sẽ ném mình vào lửa

 

Tình yêu

Nếu bị chôn vùi

Tôi sẽ lia mình vào lửa

 

Cháy đỏ những phát súng.
 
 
 

Ngày mai

Nếu ngày mai

có hàng trăm chiến thuyền lạ

Rẽ sóng vào biển nhà

Bắn những đầu đạn anh em

Tôi ước là người đầu tiên

Xem có bạn nào đang chĩa súng vào mình

Có đứa nào ngày xưa cùng làng

Có đứa nào ngày xưa chung lớp

Có đứa nào cùng đơn vị ngày xưa

Sự có mặt của tôi rất tự nhiên

Như con sóng vô tư

Bắn

Bắt đầu đánh nhau bằng ký ức ngày xưa.
 
 

Bà ơi 

Một lần

Tôi thấy bà tôi cháy sém

Thân hình đen khét lẹt

Tôi không nhớ tôi đã khóc

Thật tội nghiệp cho tuổi nhỏ

khiêng xác bà còn thơm mùi bôm xăng

 

Trong trí nhớ của tôi

Bà là tro dưới hàng dương chắn sóng

còn vọng tiếng lửa

Trong đôi mắt đắng cay

 

Đêm nay trời khóc

tôi thấy tôi điên

Đi chẳng có áo

Đứng trên con sóng

Nhìn về phía Trường Sa

Người tôi như bôm xăng

Lao vào chiến thuyền lạ

không thể khác

Bà ơi.


Lão ngư Kỳ Tân

       Kính dâng lên hương hồn cha tôi

1.

Lão ngư nhìn

còng gió lao xuống biển

Mất hút bọt trắng bập bùng

chôn cuộc đời

Vì những đôi mắt

Những đôi tay

những đói thèm cấm kỵ

thỉnh thoảng chạy vèo lên bờ

chẳng cắn bàn chân gân guốc chằng chịt

ngắm nắng chiều sắp chết

chiếc ghe nhọn đèo bòng lưới và cá trắng

có thể đè bẹp

trên những đụn cát câm

và đôi mắt già ngư hai ngôi sao vỡ.

 

2.

Xúng xính áo quần mốc thích

Lão ngư nhìn biển lắc lư

trên ngọn sóng

Lắc lư cuộc đời trên biển

Như con còng gió ẩn mình

Đóng cuộc đời trên chiếc ghe

Nhốt cuộc đời trong chiếc mủng

Tóc chai hấp dẫn nắng vàng

Lão ngư bám biển cái nút áo

Bám vải

Những lần biển khiếm nhã

điên cơn sóng động

lão ngư vỗ vai mặt trời

mơ mờ đàn cá cơm đen sánh.

 

3.

Khi bão bay bờ cát trắng

Mất dấu chân lão ngư

Như tuổi thơ chẳng còn mực tím

Ăn những chiếc ghe

Uống những lời thề

Ghìm giữ linh hồn thân xác thong dong

màu thời gian đụn bại

những con còng xanh xao vùi trong nước

Khói nhang trên những hàng dương

Những chiếc ghe ghẻ lạnh trên cơ thể của biển.

Lão ngư bập bềnh chiếc phao trắng

Phanh ngực áo mốc meo.

 

4.

Lần em xăm đôi mắt cá

Tối sẫm biển

Chao đảo chiếc thuyền nan

lưới thủng

Lũ cá bỏ đi giang hồ

Lão ngư khóc tấm lưng trần say gió

Ngắm hạt cơm nguội

Bỏng đôi mắt

bỏng dạ dày

Đôi tay em thò đôi mắt cá

Thò vào vành tim hẹp

Thò rỗng không chiếc lép

Tiếng ho he xám xịt nửa linh hồn

 

5.

Làng Kỳ Tân dựng Lăng Ông bao giờ

Hội về xa khơi bình yên mong chờ may mắn

Ông ơi

Cá ơi

Trắng những chiếc thuyền lấp kín những bàn chân cong veo

các em gánh thâu đêm

các anh ngắm nhìn mái tóc chưa kịp gội

Lão ngư mơ về hội

Cầu ngư

Những con cá há miệng

Ngậm phao chờ bàn tay chai sì.

 

6.

Trên bầu trời dưới bầu bạn

Trên đầu xanh dưới chân xanh

đôi mắt xanh xứ sở

Chẳng hề vơi

Nợ nặng cuộc đời

Sống như bọt sóng

Tắc nghẽn con chữ

Hồn nhiên cơm ngày

Nói như sóng vỗ mạn thuyền

Cười như gió đẩy đưa ghe

Nhuộm da bằng nắng

Cắn biển khi đói

Lão ngư ngồi trên chiếc thuyền nan như trên ghế bành

Thú nhận chiếc lưỡi có nhiều xương không nước bọt.

 

7.

Con cái chẳng ai có sách

Lão ngư không ký được tên mình

Thuộc làu dân ca

thuộc làu sấm chớp lạch luồng cá chạy

Trong ống sớ giấy tờ nhì nhằng hẩm hiu

Những tờ khai sinh vàng ố

Như giấc ngủ ban trưa của cá

Lão ngư quên ngày sinh ra

Trong tiếng đạn bay quen thuộc

 

8.

Lão ngư bước vào nhà

Như bước vào tổ chim

một thanh củi vẽ ra cũng không thấy

Lửa cơm bằng lá liễu

Chẳng có nước máy

Khát nước giếng

Thèm nước giếng

Hồn nhiên nước giếng

Nước giếng có lửa đốt cháy những im lặng

Những thanh củi trong ký ức trôi

vật vờ dòng An Mô cạn kiệt.

 

9.

Dòng sông bám biển

cát lấp đôi chân

nạo vét đôi mắt

mơ hồ ngày

Cửa Lở

chiếc ống thổi lửa

Mang ghe về người về

Tươi rói đôi mắt cá

Áo quần còn đẫm muối trắng tinh

Kỳ Tân ngoi lên ngôi nhà mới

Lao xao lão nhậu cá cơm cười.

 

10.

Biển trùm mền cuộc đời

Chẳng có nét chữ trên cát

Chỉ có bàn chân chơi vơi cùng bóng nắng nung trưa

Bị cột như một gói bánh

Đôi mắt mong manh lão ngư xa mờ

Những ngày dài không có đêm

Những đêm dài không có ngày

Những ngôi sao xúc động lặng thinh trở về làng

bước ra bước vào

con sóng bận tâm nát tan trong biển

Đầu thai làm kiếp khác kiếp người

Chẳng có nấm mồ dương gian rộng lớn

Nấm mồ không có đất đai

Trú ẩn những con còng gió

Thảnh thơi sóng vỗ.

 

11.

Gió trăng chưa hề phản bội

Gặm nhấm những hư hao

Neo đậu bến bờ

Trên những sợi tóc hôi chai và bạc trắng

Lão ngư ngủ trên cát ăn trên cát tù và trên cát

Đẻ những đứa con trên cát

dã tràng nhà

những tảng đá nước lắc lư

Trôi những câu dân ca lắc lư

Những chiếc vòng cầu hôn lắc lư

Gió trăng muôn thuở khạc nhổ lên những xúng xính và nhũng nhiễu

Chúng lau sạch những hạt lệ chờ mong của lão ngư

Hề một vợt

Hai vợt cá và nhiều không đếm nữa

chu du trong bộ ngực trần

gió trăng mơn trớn.

 

12.

Những chiếc xe đời mới

trên cung trăng chưa nhập về

Lão ngư đi bằng

Đôi chân voi trên biển

Đôi tay quật gập ưu phiền

đồng ca trong cơn say nước lã

Hút chung

Ăn chung

Quên lãng những đám cưới chửa hoang

Bên hàng dương vô số lối vào âm u huyền nhiệm

 

13.

Con đường bê tông xích lại những ngôi nhà

kỷ niệm rong rêu

Ngàn câu dân ca nằm sâu trong lòng đất ẩm ướt

Ông táo về trời

Chìa vôi về đất

Bả trầu đắng cay 

Lão ngư bóp nát những con số

nghiêng ngã thuyền lèo

vắng hoe đường cát

bến bờ buồn hiu

phía bờ xa ngoại ô em

một xấp báo một nắm vé số một chiếc bàn chải và một họng nước bọt.

 

14.

Đêm mờ biển đi xa

lỗ chân lông còn dính muối

Căn nhà không nền

ngôn ngữ méo mó

con còng chẳng thay càng

Chẳng đổi mắt

Trên lưng gánh gồng

có ai hỏi giấy tờ và chất vấn

chưa nhặt nội tạng kẻ lạ

lão ngư chờ đợi.

 

15.

Còng gió lao xuống biển

bọt trắng bập bùng

Lão ngư nhìn bóng mình tròn

Ngẩng đầu trên sóng

Thăm thẳm mất còn

Xanh nhòa đôi mắt còng mất hút

Lão ngư ngủ đôi mắt mở

Giấc mơ bập bềnh trên biển những lâu đài.

B.M.V