Giấc mơ của đất – Thơ Nguyễn Vĩnh

359

Nhà thơ Nguyễn Vĩnh  

 

Lính cao điểm

Tháng Ba

ánh chớp xé rách màn đêm

cao điểm gồng mình hứng làn roi đại pháo

rền rền, vun vút trong sương

 

Lính cao điểm đội nắng

khói đạn… và bụi

khát quay quắt khát

trầy trụa đêm trôi về phía hôm qua

trẻ trung trái tim nói lời ngược lại

Người lính chợt nhớ về mùa xuân

đâu đó triền sông

mùa hoa cải trổ ngồng

 

Lính cao điểm buồn vu vơ

cười vu vơ

sau tràng pháo nện như chày giã gạo

thương tiếng chim tu hú

chim “bắt cô trói cột” bay bổng biệt ngàn

Chẳng còn nghe lời đắm đuối gọi mùa

gọi em…

cột trói đời nhau dâu bể

 

Trong căn hầm kèo chữ A

tôi đã ru mình những đêm tháng Ba

hơi thở ngột ngạt trầm trầm,

xuýt xoa Mẹ đất.

 

 

Giấc mơ của đất

Con tu hú đậu góc vườn nhà ai

tiếng nỉ tiếng non gọi mùa

trên cánh đồng làng mới ải

đất nằm úp mặt mơ về ngày rất xa

 

Hàng hàng đất bệ trắng xác nắng phơi

bạc phếch phận người phận đời

cha tôi vung vồ

vụn vỡ hạt nắng tháng năm bỏng rát

Chiều đón cơn giông

đĩa rau muống luộc

ly rượu xika mừng dưa gang ngả ngọn

khề khà chưa uống đã say 

 

Mẹ tôi đêm đêm bên ngọn đèn dầu

trải thanh xuân đời mình ngồi vá

gót chân nứt nẻ

móng tay tím phèn

bước thấp bước cao

đồng sâu đồng cạn

heo cỏ kén ăn ngậm cám ậm ờ đợi Tết

nơm nớp lũ nguồn

canh cánh nỗi buồn giáp hạt

quầng thâm hốc mắt Giêng hai

 

Đất nằm úp mặt mơ ngày mai

không bạc phếch phận đời phận người

hôm nay tình cờ nhặt được nụ cười

của mẹ và cha tôi

vung vồ đánh rơi ngày ấy

 

 

Dụ ngôn của ánh trăng

Bất chợt đêm kia ta nhận ra

ánh trăng từ xa về xô cửa

cánh cửa đã lâu hoen rỉ

cót két rít lên như đớn đau

 

Đàn sẻ nâu bay qua cánh đồng cỏ lau

ríu ra ríu rít bên kia mùa hạ

vui gì đậu trên cánh tay rám nắng?

những chiếc mỏ viền vàng lẳng lặng

Mổ

và chờ nuốt trộng hạt hạt bình minh

 

Đêm cứ nối thêm dài giấc mơ

lênh láng ánh trăng

cô gái chân đi hài cỏ

ngón tay thon dài

cầm theo tiếng chim dồng dộc hót

hình như có lẫn tiếng nảy mầm, nứt đọt

sóng sánh mắt cười 

sóng sánh hương sông 

 

Cô gái đến rồi đi

mang theo đàn chim sẻ

mang theo tiếng dồng dộc vang lừng

chỉ còn ánh trăng chảy tràn ở lại

sũng ướt những đôi môi lá mềm

rười rượi dụ ngôn.

 

 

Từ ngày lửa đốt thảo nguyên

Thẹn thơ cô gái ấy ơi

Rằng: Em cùng với mặt trời song sinh

 

Trăm năm rơi vỡ gương bình

Em về cố quận. Chùng chình tôi nghiêng

 

Từ ngày lửa đốt thảo nguyên

Lạc biệt xứ. Trôi chữ duyên cuối nguồn

 

Chờ nhau khóc dậy đầu truông

Em đi chớp bể. Trời tuôn mưa ngàn

 

 

Ngày sau

Thầm thương trải mấy mùa sim

Bờ sông khều vớt sao chìm đáy sông

Nhón tay vớt những cơn giông

Cấy lên chớp bể, trổ bông mưa ngà

 

Ngày sau thấm giọt mưa sa

Ướt em khuê nữ nhành hoa xưa nào

Cỏ về mọc giữa lao xao

Người về rách áo gai cào. Xót xa

N.V

 

 

Cổ tích hạt mưa

Mưa là nước mắt của mây

nhớ nhung khi tìm về với đất

tình yêu ấy chẳng hẹn kỳ trăng mật

mà đắm say tan lẫn vào nhau

 

Mùa đông mưa mưa

tí tách ngoài hiên lời tình tự

rủ rê

cất bước giang hồ

trong giấc mơ hạt nước

khẽ khàng chạm tay gặp biển

ngửa tay gặp Giêng xoan rụng tím đường

 

Người gói giấc mơ mình vào sương

sương dùng dằng tuột trôi xa mãi

 

Chiều nay chân vấp hạt mưa mềm mại

bỗng thấy ngàn đêm quỳnh nở

khu rừng mắt lá chong chong  

những đàn chim ngậm lửa

rùng rùng vỗ cánh bay lên

 

Ai khuấy cho mây trời lễnh loảng

mưa gọi em từ cổ tích bước ra

 

 

Tự sự với Giêng

Tháng Giêng em có về

cùng tôi ngắm rét đài ngang ngõ?

sáng nay trời sa xuống thấp

thổi the the gió

hàng cây thấp thỏm dưới mưa bay

 

Năm nào ta hẹn nhau:

giả đò hai kẻ mộng du

giả đò phiêu trên con đường sơn cước

ta uống say mây ngàn

túy lúy choàng vai gió núi

ngờm ngợp say nõn cúc họa mi

lời đinh ninh ngả vào tháng Chạp

âm âm đồng vọng ZaHung – TaLang

biết đâu đất bằng giấu nhiều bão táp

buồm dong mấy bận

thuyền ai sóng níu chòng chành

 

Tháng Giêng em không về

đêm qua trăm vạn ngôi sao đột tử

vật vã cây sưa bời bời trút lá  

mà thôi em đừng về chi

thương nắng chín vàng vắng người rơi rụng

rưng rức buồn hương cúc họa mi

N.V