Giếng cạn tủi thân – Thơ NP phan

214

Tác giả NP phan 

 

biến khúc

dĩ vãng xanh tội tình

đã bị chôn vùi dưới lớp mây mờ

lặng lẽ

nhắc đến như những kỷ niệm đắng

một mình tôi

trong cơn gió ảo

cùng với tiếng thở dài

 

những lời chất vấn

sự hoài nghi

chưa mọc cánh bay đi

chưa xếp vào bóng tối

cùng với đỉnh núi buồn

 

những lời vỗ về

an nhiên

ngủ yên như cây cỏ

như loài rong

đón mưa trên mặt biển mịt mù

bầu trời giận dữ

 

hãy khép mắt thật khẽ

núi cong những đường chập chờn

thành những dặm ruổi rong

 

bước chân nào dẫn vào hư vô

có thể mở đầu cho sự sống?

 

trí nhớ mù lòa

của người điên hát dạo

những điệu cũ mòn

trên hành trình vô vọng

ngày luân chuyển

sang địa ngục buồn

trên đá tảng

vẫn mọc những loài rêu đen

 

một ngày mai

từ bóng tối đang nhảy múa

sự sinh tử không được lựa chọn

buông mình vào cuộc rủi may

 

hãy mang chiếc mặt nạ

để tự lạ lấy mình

khi mở mắt, tiếng khóc

lúc nhắm mắt, yên vui

vứt lại đằng sau mọi niềm an ủi

 

chiếc giếng cạn tủi thân

có bóng mặt trời gầy

những đám mây bơ vơ

mặt trời tiền sử

 

nỗi im lặng tro than

ảo vọng vùn vụt qua trên miền rét mướt

buồn khổ như cánh rừng

đã thôi về với núi

 

 

bên bờ tâm thức

níu một giọt sương trong

bước tới bờ tâm thức

lắng một tiếng vô cùng

xôn xao miền ký ức

 

chạm vào cõi an nhiên

lửng lơ vầng nguyệt bạch

cây trút lá ưu phiền

trên đường về xa lắc

 

điểm một nét bi hài

vở kịch đời vay mượn

mơ hồ chút tỉnh say

tạ ơn tâm vô lượng

 

ngỡ như…

ngỡ như là sóng dịu êm
ngỡ ta xuống mộng, ngỡ đêm dậy thì
ngỡ là tâm cảm vu quy
xin cho mắt phượng vơi đi nỗi buồn

ngỡ như tàn ánh tà dương
nên trong sâu thẳm đã vương chút sầu
ngỡ là những giọt mưa ngâu
nên ta ngồi khóc bể dâu rộn ràng

ngỡ như trăng bão dịu dàng
cho ta đếm những huy hoàng thu đông
chỉ là trời đất mênh mông
có ta và có em trong cõi này

NP.P