Giới thiệu chùm thơ Châu Hoài Thanh

86
(Vanchuongphuongnam.vn) – Nhà thơ Châu Hoài Thanh tên thật Nguyễn Thị Thư, sinh năm 1966, tại Quảng Trị. Chị từng công tác trong ngành giáo dục Tp Vũng Tàu, là Hội Viên Hội VHNT tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu. Yêu thơ từ khi còn ngồi ghế nhà trường, nhưng mãi đến năm 2010 chị mới bắt đầu làm thơ và viết văn, và đến nay chị đã có 8 tác phẩm thơ, văn được xuất bản. Trong quá trình sáng tác chị đã nhận được các giải thưởng:
Giải thưởng VHNT tỉnh BRVT giai đoạn 2013-2018, Giải Ba cuộc thi Thơ Báo Văn Nghệ giai đoạn 2019-2020, Giải Nhì cuộc thi truyện ngắn chủ đề “Rừng là cuộc sống của tôi” năm 2021 do Báo Lao Động và Bộ Lâm nghiệp tổ chức. 

Văn chương phương Nam trân trọng giới thiệu chùm thơ chị đến với bạn đọc.

Phùng Hiệu (chọn và giới thiệu)

Nhà thơ Châu Hoài Thanh

THÁNG NGÀY MÌNH ĐÃ CHẢY TRONG NHAU

 

Tháng Ba

em nói gì với anh?

 

Bao năm chung giường chung gối

bước chân chẳng còn bối rối

ngày vui rộn rã tiếng cười

 

Căn nhà vẫn ở chỗ xưa

chỉ khác cao hơn sạch sẽ

 

Này cây xanh trước cửa

này rau củ trước nhà

luống hành thương ai mà mướt xanh đến thế

hoa cải vì ai mà vàng rộ sắc màu

 

Ta nỗi buồn rong rêu

ta niềm vui trộn lẫn

 

Thắp nén hương trên bàn thờ Tiên tổ

khơi lại mạch nguồn trăm năm

 

Quá khứ thành chuyện cũ

đừng nói gì anh nhé

bởi tháng ngày mình đã chảy trong nhau…

 

 

 

HELLO HUẾ

 

Hello!

Ta chào Huế

cổ kính nói gì với thời gian?

 

Huế mở mắt bằng tiếng chuông

người đi viếng

người đi chơi

chân bước trên những phiến đá vỡ

 

Lạ lùng chưa?

Huế vẫn vậy

thẹn thùng ôm ấp nỗi buồn quá khứ  mà cũng điềm nhiên với cả bây giờ

Huế vẫn vậy

nhã nhặn mà lưu giữ

trầm ngâm mà bảo tồn

qua Tràng Tiền nhớ Bến Vân Lâu

qua Ngọ Môn nhớ chùa Thiên Mụ

 

Hello!

Ta chào Huế giấc mơ ta một thuở

rồi chông chênh rồi xao xuyến đến chừ

cô gái bán hoa ở trước cổng chùa vẫn áo dài nón lá

ngỡ như người vẫn cứ hôm qua

 

Mắc nợ với Huế một lần

ta khất thực lòng mình nhớ nhớ quên quên

đôi khi nghe lá đổ

ngỡ tiếng chuông chùa vừa gõ nhịp vào vách tim!

 

 

THẾ GIỚI PHẲNG TRÊN CÁT

Tiếng sóng ru ngủ mặt trời trong vạn vạn chuyển động

hoàng hôn trôi trong những ổ mây

biển

người đàn bà vẽ mái tóc mình bằng những đợt sóng trắng tinh

người đàn ông hóa thành đứa trẻ trong thế giới cát

biển

ôm vào lòng cả những đủ, vừa, thừa thải

người ra đi và trở về

cùng biển hóa thân thành những phận cát

không một lời chia tay

đàn cá đã rời bỏ đại dương

chẳng thể nào giết được bài thơ dẫu người đã ra đi từ kiếp trước

thế giới phẳng trên cát

biển

đôi khi chỉ là bọt nước mà thôi!

Châu Hoài Thanh