Giới thiệu tập thơ Nghiêng một giấc trưa của Lê Bá Duy

150

(Vanchuongphuongnam.vn) – Nghiêng một giấc trưa (NXB Hội Nhà văn 2023) là tập thơ của nhà thơ Lê Bá Duy vừa ra mắt bạn đọc vào năm 2023 gồm 71 bài thơ, được chọn lọc trong số các bài thơ Lê Bá Duy sáng tác trong khoảng 10 năm trở lại đây. Nghiêng một giấc trưa là tập thơ được tác giả chọn lựa kỹ càng, các thi phẩm trong tập thơ này phản ánh nhiều đề tài được thể hiện bằng nhiều thể loại, nêu bật sự trăn trở của nhà thơ qua lăng kính đời sống, xã hội hiện thực. Đặc biệt với tập thơ này, ngôn ngữ thơ chắt lọc và cô đọng hơn. Sự dung dị, đằm thắm là dòng chảy trữ tình thể hiện tình yêu, quê hương và con người trong thơ Lê Bá Duy.

Nhận xét về thơ Lê Bá Duy, PGS, TS Hồ Thế Hà viết: “Lấy tên tập thơ là Nghiêng một giấc trưa đã cho thấy tư thế và tâm trạng của người thơ luôn có sự trăn trở, thao thức nội tâm. Phải vậy không mà thơ Lê Bá Duy thường trực nhạy cảm trước những va đập và sang chấn tâm lý giữa cảnh vật và con người. Mọi diễn biến chung quanh dễ làm anh tổn thương và xa xót… Thơ Lê Bá Duy thuộc về mỹ học của nỗi buồn và cái đẹp bình dị giữa nhân gian nên dễ đồng cảm và sẻ chia”. 

Nhà thơ Lê Bá Duy là hội viên Hội VHNT Bình Định. Anh đã xuất bản 10 đầu sách gồm Thơ, Trường ca, Tiểu luận phê bình và góp mặt trong nhiều tuyển tập và nhận được một số giải thưởng văn học trong nước. … Chúng tôi trân trọng giới thiệu chùm thơ được rút trong tập thơ Nghiêng một giấc trưa đến với bạn đọc.

Phùng Hiệu (chọn và giới thiệu)

Nhà thơ Lê Bá Duy

 

Những ngày giáp tết

 

Đông còn sót mấy giọt rét trên môi

người đàn ông bán vé số

khuyết một cánh tay trong một lần tai nạn

 

Vừa kiếm sống vừa đem niềm vui cho mọi người

người đàn ông đi khắp phố phường quán xá…

mọi người nhìn anh xa lạ

có thể có người như tôi nhìn anh xót xa

 

Trên những nẻo đường ta qua

đâu đó bắt gặp niềm vui đổi bằng nước mắt

để mong cầu hạnh phúc

 

Những ngày giáp Tết

mọi người khẩn trương, tấp nập…

riêng người bán vé số

lẫn vào đời tôi…

 

dẫu biết lẽ đời, lẽ tồn sinh…. cát bụi

vẫn nhói lòng se thắt tim ơi!

2.2019

 

Tiếng thời gian

Chợ hoa vòng mấy lượt
năm ngoái chờ năm nay
Ba Mươi cũ rồi mới
nếm gian khổ đủ rồi

 

Ba Mươi nay cũng thế
chở nỗi buồn sang sông
đổ vào biển quá khứ
cho thuyền xưa xuôi dòng

 

tối Ba Mươi lặng lẽ
giao thừa đón nàng Xuân
trời cho thêm một tuổi
không muốn cũng nhận rồi

 

Ngày Ba Mươi tất bật
thời gian trôi ngược dần
tiếng đồng hồ tích tắc
trong tiếng ca trong ngần…

04.02.2019

 

Trên đỉnh Lang Biang

 

K’Lang và H’Biang chạm tay vào nhau

nước mắt

phủ nhòa đỉnh núi….

 

Sự ra đi của chàng và nàng

xóa ranh giới luật tục khắt khe hai bộ tộc

gắn kết yêu thương

 

K’Lang ơi! H’Biang ơi!

hôm nay trên đỉnh tình yêu của người

ta chạm tay vào chân nàng

chúc phúc hai người mãi bên nhau

những người yêu nhau không phải chia lìa

không còn hận thù giữa các bộ tộc

không còn khổ đau trong cõi con người

 

Trên đỉnh Lang Biang

gió hát lời ca ngợi cuộc đời…

 

 

Mùa xuân thơ

 

Lượn trên muôn tứ thơ hay

xuân về Giêng đượm một ngày tháp Đôi

dệt bao vần đẹp cho đời

điểm tô thành phố rạng ngời hương hoa

 

Xuân về khoe sắc muôn nhà

ửng hồng môi má đã ngà ngà say

ta cầm tóc đắng trên tay

đi qua muôn nỗi hao gầy tháng năm

 

Ta cầm kỷ niệm xa xăm

lấp đầy ký ức tròn rằm mùa Xuân

ta cầm mãi nét thanh tân

biết rằng quy luật… vẫn tần ngần yêu…

03.02.2019

 

Tháng Chạp

 

Rét trốn ngoài sân

con se sẻ cuối vườn trầm tư ngẫm

tiếng hót ném vào anh

ngôn ngữ vỡ bùng…

 

Ngoài kia thấy em đang giặm lúa

bàn chân bùn lạnh tuổi trung niên

tất cả mưu sinh  

đàn con thơ nheo nhóc cuối chân ngày

 

Dưới núi Tình Giang đang biếc

những ngôi nhà ngui ngút khói hương

người tảo mộ khấn người dưới mộ

linh thiêng…

 

Tháng Chạp đến rồi một nửa

nửa cho em làm đẹp đón xuân về

anh mài giũa ngôn từ cũ rích

để trưng bày trên những cánh mai xuân.

5/1/2023

 

Thơ chưa kịp đặt tên

 

Lạnh và Gió

chiều nay mặt trời ngủ trong mây

đông chí.

 

Căn lều trong quán Rivesid độc thoại nội tâm

với cau kiểng, sanh cảnh…

rễ sanh ơi!

hàng cau vũ điệu tự do trước gió kia ơi!

xa xa tiếng em thương xa xót

tiếng đục trong bên lở bên bồi

lớp lớp mây trườn qua đỉnh núi

đi về phương Nam

độc hành ca, độc hành thơ, độc hành nỗi đau, độc hành năm tháng…

vết thương hôm qua nhói buốt cõi người

bàn tay vô hình nhẹ xoa an ủi

hãy vượt qua bão tố cuộc đời.

 

Xòe tay hứng một chiếc lá rơi

thuận theo chiều gió vứt xuống dòng sông sắp cạn

gửi theo tảng đá trong lòng…

nỗi đau kia ơi!

bấu víu chi mấy từng khúc ruột

buông tha một tâm hồn khát tìm cái đẹp

từ cuộc sống thơ trong cõi nhân gian

từ những khát khao đơn giản bình thường

từ những niềm vui nhặt nhạnh

từ bạn bè yêu quý thân thương…

 

Chiều cứ đi

gió và mây cứ trôi

qua những miền khát vọng

lang thang…

 

Hồn tôi lên căng như sợi dây đàn…

 

Thưa

Đã có lúc chúng ta ngồi với rượu
tâm giao trong lướt khướt men nồng
đã có lúc mình trần lúy túy
cơn hoành hành bao tử thức sau say
 
Rồi tháng năm đi ngang chân mây
ta và rượu lúc nhập-tan-vui- khổ
gặp tri kỷ ly ngang mày tao ngộ
rượu -thơ -và… tình chấp chới tầm bay…
 
Giờ ta xin cốc nước màu tinh khiết
thay rượu mời cạn chén men yêu
xin đừng ép, và đừng nài nỉ…
vẫn bên nhau trong thương mến lâu dài
 
13.6.2011

Lê Bá Duy