Giới thiệu thơ tác giả Cây Cọ

1220

(Vanchuongphuongnam.vn) – Tác giả Cây Cọ, tên thật Phạm Hồng Hải, tuổi trẻ lớn lên trong thời đạn bom, thời cả nước chống giặc ngoại xâm.

Người con Sơn Mai, Hương Sơn, Hà Tĩnh, xa quê 1987 đến nay, học tập và làm việc ở nước Đức. Thơ là những cảm xúc cho tâm hồn tươi mới lúc xa quê, văn chương phương nam xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ của ông.

(Mạc Tường Vy chọn và giới thiệu)

Tác giả Cây Cọ

HƯƠNG QUÊ

 

Hương vị quê hương làm ấm lòng người con Việt

Ngất ngây lòng người ôi…da diết hương quê

Đẹp làm sao… Ôi ! Những kỷ niệm thuở nào

Người xa quê lòng dâng trào nỗi nhớ

 

Văng vẳng điệu hò bên ni bên nớ…

Thưởng ngoạn trà thơm nghe tân cổ ngọt… mùi…

Tháng ngày vẫn hăng say

Quay cuồng theo dòng chảy

Cọ cây vẫn vươn mình trong giông bão… tuyết sa

 

Bay bổng những lời ca

E ấp tà áo dài rất… Việt

Mỹ nhân ơi !.. giai nhân tuyệt sắc…

Hương tình nẩy lộc, ươm chồi

Vui cùng quả ngọt…những đồi…riêng ta…

 

Ẩm thực thời… mây nghiêng sao rẽ…

Bản tin nhanh tiếng mẹ, chia sẻ quây quần

Năm châu bè bạn xa gần…

Linh hồn Quốc tuý… Ngàn lần riêng ta

HẠ NHỚ

 

Lại mùa hè nữa đến rồi xa

Điểm sương tóc bạc báo hiệu già

Thăng trầm cuộc sống bao ngã rẽ

Lặng lẽ dòng đời lưu luyến xa.

 

Nức nở ve kêu báo hạ già

Bất chợt mưa rào trĩu phượng hoa

Ký ức ngày xưa còn đâu đó

Mái trường yêu dấu mãi rời xa

 

Sự nghiệp công danh miền đất hứa

Lưu luyến bạn hiền buổi tiễn đưa

Phận số đẩy đưa chưa thỏa mộng

Đâu đó trong lòng vẫn nhớ xưa.

 

THU SANG

 

Thu về cảnh vật cũng ùa theo

Một thoáng hè qua đã hết vèo

Sáng phủ sương mờ che lối nhỏ

Chiều buông nắng nhạt ủ thôn nghèo

 

Thay mùa cảnh vắng lòng se lạnh

Chuyển vụ trời quang dạ thấy khèo

Lối cũ hoa vàng nghiêng kẽ lá

Khuya ngồi thưởng lãm mảnh trăng treo.

 

ĐÔNG VỀ

 

Tạo hóa sinh ra, năm có bốn mùa

Đông về se lạnh gió lùa rèm thưa

Gào rít từng cơn chập chờn ngoài cửa

Báo hiệu người về sắp sửa Tết đoàn viên

 

Những đứa con quê phiêu bạt khắp mọi miền

Lại khăn gói trở về miền quê cũ

Dẫu nhiều khó khăn nhưng lòng luôn tự nhủ

Gắng sức quay về khi còn đủ Mẹ Cha

 

Vì cuộc sống nên mãi xa nhà

Thôn xóm nay đà thay da đổi thịt

Đường hóa bê-tông mọc lên chi chít

Thấp thoáng đèn đường dẫu ít mà vui

 

Thoang thoảng đâu đây thơm ngát những mùi

Đỏ mộng cam bù, nức mùi hương rượu nếp

Cuồn cuộn vờn mây lam chiều khói bếp

Triũ nặng lòng người. Ôi! da diết quê tôi

 

Gần gũi thân thương thấp thoáng núi đồi

Hoàng hôn nghiêng bóng, dáng người tình xưa

Vẫn giọng trách hờn, hờ hững đong đưa…

Trách người viễn xứ ngày xưa… ít về

 

Du dương điệu nhạc man mác tình quê

Đông về xa xứ não nề tâm can

Dẫu nay cuộc sống thoát cảnh cơ hàn

Mỗi lần cất bước muôn vàn khó khăn…