Giữa khung trời rộng tôi bồng bềnh trôi – Thơ Vũ Khắc Tĩnh

536

Nhà thơ Vũ Khắc Tĩnh

 

Khúc sông quê 

Giang hồ như gió bay tứ tán

Bất chợt không còn chỗ dung thân

Đất khách mơ chi ngày trở lại

Múa may chưa đủ mặt phong trần

 

Có lúc muốn cạo đầu trọc lóc

Đi khất thực treo áo giang hồ

Mắt cứ như đui cho đỡ thấy

Vẽ bóng ta ngồi với hư vô

 

Giang hồ như sông chiều lá úa

Lại mơ về tà áo tiểu thư

Phạm Thái ba quân mài gươm bén

Chỉ đổi đời một bóng Quỳnh Như

 

Hồ trường ca ngâm bài tống biệt

Ba ngàn thế giới hợp rồi tan

Bất chợt một hôm ta ngờ ngợ

Em đâu phải Kiều mà hồng nhan

 

Ta như lữ khách qua sông Dịch

Không ở núi rừng vẫn lạnh tê

Gõ cửa quê nhà xa tít tắp

Hương đồng cỏ nội khúc sông quê

 

 

Đêm phương Nam 

Đối ẩm cùng tráng sĩ

Người là ngươi ta là ta

Mộng vá trời lấp biển

Vó ngựa mờ mịt xa

 

Nhà ngươi đi chân mỏi

Ngùn ngụt lửa binh đao

Thả bềnh bồng theo gió

Cuốn binh thư bạc màu

 

Đêm say cùng mỹ nữ

Cầm bàn tay đê mê

Ngươi đi lòng ngạo nghễ

 Không dám hẹn ngày về

 

Ta quẩn quanh đất khách

Nghe xót xa phận mình

Nhà ngươi đầu ngọn gió

Tàn một kiếp phù sinh

 

Vỗ bụng cười phỉ chí

Bỗng thấy nhớ quê nhà

Đọc lại trang cổ sử

Lãng đãng một mình ta

 

Ngươi về từ thiên cổ

Vời vợi bóng ngàn thu

Nhà ngươi không hẹn trước

Vẫn nghe gió bụi mù

 

Đêm phương Nam hào phóng

Ngùn ngụt bóng trăng ngời

Ta ngồi ta vẽ bóng

Sinh tử nhẹ như chơi

 

Ly cà phê buổi sáng 

Ly cà phê buổi sáng

Vẫn nghe đắng chát môi

Không làm cho vơi bớt

Những mệt nhọc trong tôi

 

Chuyến tàu đêm chạy suốt

Nhả khói vào đêm thâu

Ở đấy em không có

Chẳng biết tàu dừng đâu?

 

Ở đấy tôi không có

Một thế giới đen thui

Như cà phê đen đắng

Những toa tàu nối đuôi

 

Những thằng bạn dâu bể

Cà phê thuốc phì phà

Nhả khói bay lãng đãng

Gởi hồn về quê xa

 

 

Bao năm rồi ở lại

Nghe còi hú lòng đau

Bên ly cà phê đắng

Hẹn chuyến tàu năm sau

 

 

Hồi ức cũ mờ 

Bất ngờ chẳng bất ngờ chi

Tuần hoàn như thể đến đi muôn đời

Cái gì đến sẽ đến nơi

Ai mà biết được buông rơi lúc nào

 

Dịch là hiểm hoạ ngọt ngào

Gây tôi cảm giác lao xao nhất thời

Sinh tử là một cuộc chơi

Đời người vô định cõi đời phù sinh

 

Trên thập tự chúa đóng đinh

Một tam đoạn luận siêu hình như không

Chỉ có em là đoá hồng

Giữa khung trời rộng tôi bồng bềnh trôi

 

Khi nhắm mắt chợt không tồi

Người dốt có học như tôi bây giờ

Vậy mà cũng gọi nhà thơ

Vẽ trong hư thực bến bờ thời gian

 

Hồi ức câm đặc muộn màng

Vẫn thấy rõ dấu chấm than cũ mờ

Bất ngờ chẳng có bất ngờ

Một Đôn Kisot bên bờ tử sinh

V.K.T