Giữa vô thường vạn biến – Thơ Xuân Trà

129

Nhà thơ Xuân Trà

 

Lặng lẽ hoàng hôn  

Em trở về nơi ấy chẳng còn anh

Ngôi nhà xưa, nay đã thành nhà khác

Dòng sông Trà vẫn rì rào gió hát

Chỗ bờ xưa, đôi khác đã ngồi thay!

 

Em trở về đơn độc trắng đôi tay

Con đường cũ thân thương giờ cũng khác

Bạn bè cũ nay người còn kẻ mất

Bao nhớ quên, bạn cũng khác xưa rồi!

 

Có thể nào bắt thời gian ngừng trôi?

Đạo lý ấy em hiểu mà, anh ạ

Sao vẫn thấy lòng mình trơ trọi quá

Không anh dường tất cả cũng bằng không!

 

Tránh làm sao những suy tưởng yếu lòng?

Khi kỷ niệm cứ ùa về, se thắt

Bên mộ anh giữa bốn bề lặng ngắt

Khói nhang trầm có sưởi được hồn côi?

 

Lặng lẽ đi – về, lặng lẽ… anh ơi!

Bao thương nhớ vẫn nguyên lành một góc

Hoàng hôn buồn, bỗng dưng như muốn khóc

Lại dỗ mình qua nét bút, vần thơ!

 

Thầm thì  

Nhiều khi trong im lặng

Cũng nói lên nhiều điều

Nhiều khi chỉ ánh mắt

Dạt dào bao thương yêu!

 

Nhiều khi điều không nói

Cất sâu tận đáy lòng

Để vẫn còn nhau mãi

Giữa biển đời mênh mông…

 

Tưởng ôm cả trời đất

Lại lẩn ngẩn lơ ngơ

Cây đời tươi hoa lá

Ta thầm thì vần thơ!

 

Vô thường

Ngọn cỏ, giọt sương mai 

Nhốt mặt trời nhấp nháy

Nắng non mềm vàng ắp

Đón ngày lên lao xao

 

Phía bên này nhà ai

Tiếng trẻ chào đời khóc

Giữa bình minh đang mọc

Rộn rạo vui nói cười

 

Phía mong manh phận người

Kèn bi ai đưa tiễn

Gió nỉ non kể khóc

Đò đưa hồn qua sông!

 

Sông đời trôi cứ trôi

Cá hồi ngược nguồn cội

Giữa vô thường vạn biến

Vệt sao trời đổi ngôi.

X.T