Gõ cửa mùa xuân – chùm thơ Trần Thế Tuyển

63

Mùa Xuân đã đến đây rồi/ Phong Lan khoe sắc cho người khoe nhau/ Trăm năm, dẫu có bể dâu/ Ngàn hoa một nét, không đâu bằng mình/ Tôi về tìm dưới mái đình/ Nét Xuân xưa với lung linh sắc màu…

 

XUÂN VỀ TỪ ĐẢO XA

 

Vừng đông đã hửng sáng

Ngập hoa nắng Ba Đình

Chúng con về bên Bác

Quả đầu mùa lung linh.

 

Nắng cứ vàng dưới sân

Gió cứ reo vòm lá

Cỏ non xanh mượt quá

Tiếng nàng Xuân đang về.

 

Trong Lăng, Bác có nghe

Mạch đời âm vang lắm 

Chín mươi năm mưa nắng 

Cỏ Ba Đình vẫn xanh.

 

Tiếng Bác Hồ âm vang 

Từ  Mùa Thu năm ấy 

Thành linh khí quốc gia 

Thiêng liêng và bùng cháy.

 

Vừng đông đã hừng sáng

“Tiến bước dưới quân kỳ”(*) 

Ánh mắt như tia nắng 

Bác dẫn chúng con đi.

 

Mùa Xuân đang gõ cửa

Đào Nhật Tân đang khoe

Hàng tre xanh, muôn thuở

Đang kể chuyện Bác về.

 

Từ năm châu bốn biển

Từ Pắc Pó, suối khe

Người lãnh đạo kháng chiến 

Cho đất nước nở hoa…

 

Những bước chân người lính 

Đêm cuối năm, thay ca

Hàng tre,  bầy chim yến

Xuân về từ đảo xa.

 

Hà Nội, Xuân Giáp Thìn – 2024

                     

 

ĐÊM HÀ NỘI 

 

Lang thang đêm Hà Nội

Phố phường nhuộm mùa đông 

Nghe bước chân vồi vội

Thiếu phụ xưa theo chồng.

 

Em đi về đâu đấy

Hỏi cứ hỏi, biết không

Em thẹn thùng chẳng nói

Chỉ ánh nhìn mênh mông.

 

Qua năm tư Hàng Bún

Dọc Quán Thánh hư không 

Chợ Hòe Nhai còn đấy

Nàng vẫn chưa lấy chồng.

 

Ghé công viên Hàng Đậu 

Tìm dấu chân mình xưa

Nhà số bảy, cổng hậu

Bóng ai nép bóng dừa.

 

Lang thang đêm Hà Nội

Ký ức xưa ùa về

Em ơi, đừng nhìn vội 

Da diết miền say mê.

 

Đại tá – nhà thơ Trần Thế Tuyển

 

GÕ CỬA MÙA XUÂN

 

Tôi về gõ cửa Mùa Xuân 

Lang Bi An đã xa gần xôn xao.

 

Ai mang hương xứ hoa đào

Ai mang sương khói đường vào Trúc Lâm? 

 

Nhà xưa, lá rụng đầy sân

Vẳng nghe trong gió trong ngần tiếng ca.

 

Heo may, cho mình với ta

Gần thêm chút nữa nở hoa dâng đời.

 

Yêu nhau vượt mấy cổng trời

Vượt bao nhiêu suối, đầy vơi nghĩa tình. 

 

Mer Perl hòn Ngọc lung linh

Tặng người và đất tươi xanh khoảng trời.

 

Mùa Xuân đã đến đây rồi

Phong Lan khoe sắc cho người khoe nhau.

 

Trăm năm, dẫu có bể dâu

Ngàn hoa một nét, không đâu bằng mình.

 

Tôi về tìm dưới mái đình

Nét Xuân xưa với lung linh sắc màu.

 

Đà Lạt, Xuân 2024

        

 

MẸ NGỒI BẬU CỬA

 

Anh ấy đã đi xa 

Năm mươi năm dằng dặc 

Vườn nhà mình ngát hoa

Hương bưởi thơm ngào ngạt.

 

Mẹ vẫn ngồi bậu cửa 

Trên tay chiếc quạt nan

Lòng vẫn như có lửa

Bao giờ về hả con ? 

 

Mùa xuân đi qua ngõ

Anh bộ đội áo xanh 

Rung rinh lá ngụy trang 

Như một thời đánh giặc.

 

Mẹ cứ ngỡ anh về

Chiếc quạt nan im bặt 

Tóc mẹ trắng như mây

Nỗi khát khao, có thật ?!

 

Anh ấy đã đi xa

Năm mươi năm dằng dặc 

Vườn nhà mình ngát hoa

Hương bưởi thơm ngào ngạt.

 

Xuân Giáp Thìn – 2024

T.T.T

(*) Bài hát của Doãn Nho