Gõ vào tiềm thức… mưa khuya – Thơ Võ Văn Trường

183

Nhà thơ Võ Văn Trường 

 

Ghi ở quê nhà…

Có một chốn để khi nào quá mệt

Ta quay về buông bỏ âu lo

Những bận bịu, ồn ào, vô lối

Những bon chen, toan tính hẹp hòi

 

Có một chốn để ta về thư thái

Ngắm cánh đồng rét mướt trong mưa

Nghe rạ rơm ủ mùi quê kiểng

Nhớ lắm tuổi thơ cơm áo nhọc nhằn

 

Bên bếp lửa, củi sủi tăm ẩm ướt

Miệng thổi trôn kiềng, lấm láp tro than

Nghe trăng úa, như người lầm lỡ

Một cánh thiên di giấu bẻ bàng

 

Tháng Chạp rồi nghĩa là năm hết

Mấy trăm ngày, rồi mấy vạn… nữa đây

Chờ giấc ngủ đến không buông bỏ

Còn có gì buồn khổ nữa đâu

 

Vần vũ, chuyển xoay, mưa nguồn chớp bể

Mặc lòng người đổi trắng thay đen

Cũng đâu dễ làm người cố chấp

Cỏ phải xanh dù ai giẫm lên mình

 

Ngày nhang khói có đợi ta về nữa

Chốn trăm năm cay đắng, ngọt ngào

Tình khép cửa, bến rêu rong phù thế

Thôi ta về ngoan ngủ giấc lênh đênh…

 

 

Về một mùa thu 

Còn có bên người một mùa thu xa lắc

Lòng chơi vơi níu ngọn gió đang về

Nghe ngan ngát mùi hương phai ngày cũ

Ru âm thầm từng phiến lá vàng rơi…

 

Rồi em đi, tôi còn ai nữa

Nắm vạt rêu xanh mà nghĩ xác thân mình

Nghe mái ngói tiếng chim cọ mỏ

Gõ vào tiềm thức… mưa khuya

 

Ơi hàng cây đã từng hoa nở

Tím lặng thầm vào giữa hoàng hôn

Mà xô ta giữa hai bờ quên nhớ

Xênh xang nỗi đau như một tình cờ.

 

Như nhánh sông bằn bặt khúc âm thừa

Bờ lau lách niềm chia phôi ân ái…

Chia những buồn vui, mùa thi tuổi mộng

Để bên người tất cả chỉ chiêm bao

 

Ôi mong ước bao giờ em buồn nhất

Ta được bên người lặng lẽ sẻ chia…

 

Tìm 

Tôi đi tìm lại ngày xưa

Tiếng chuông Diệu Đế vang chiều Đông Ba

Vang khuya sương úa vầng trăng

Vườn hoang đom đóm xa xăm cõi nào

 

Tôi đi tìm lại người xưa

Cách sông ngăn núi phù hoa phố phường

Tôi đi tìm lại con đường

Mười năm cầm tuổi tác mình rong reo

 

Tôi đi tìm lại chính tôi

Tự nhiên nghe tiếng nói mình lạ xa

Biết là có có không không

Nửa đời một thoáng phù vân quay về

 

Nợ nần ta với người xa

Nợ nần ta với mẹ cha sinh thành

Bến quê mây liếp phủ tầng

Phủi tay cho trót thêm lần vô tâm

 

Cửa thiền giũ áo mùa xuân

Đời đông phiên chợ bán mua nụ cười

Bao dung cho nhận lòng vòng

Mà thành vi diệu… một đời tiếng chuông.

 

 

Nhớ quên

Thịt da là lụa em là bướm

Cho cuộc miên trường sắc với không

Ta giờ, bè bạn… trung niên tất

Ngậm ngùi cái tuổi đuổi mộng mơ

 

Tháng năm áng chừng như vạt áo

Buồn như râu tóc mỗi ngày lên

Thế mà cứ nhớ – quên như trẻ

Đồng dao ta… chớp bể mưa nguồn

 

Tiễn ai mấy khóm bèo phù thế

Trôi ngoài vạt nắng… một dòng Hương

Nhớ thương, thương nhớ, mà đành đoạn

Mòn mỏi chiêm bao với biệt từ

 

Mười năm rồi lại mười năm nữa

Có một đêm tàn, Bến Ngự ơi

Yêu em, đau vết thương mù quáng

Lạy lục chính mình chỉ để quên (*)

V.V.T

(*) Câu chú là “ta lạy mi, mi đừng nhớ nữa”